MỚI NHẤT

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống An Nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống An Nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng

Làm sao để nhìn người?

Kết bạn không cẩn thận sẽ không thấy được bộ mặt thật của người được gọi là “bạn”. Do vậy, thường khi bị "bạn" làm hại người ta phải thốt lên: “Đúng là tôi không có mắt!”. Nghe cách nói, nhìn cách thức và sự biểu lộ tình cảm của một ai đó ta có thể phán đoán tính cách của người đó. Nếu như bạn không có khả năng nhìn người  thì bạn sẽ gặp phải những người "xấu”. Hàng ngày chúng ta đều phải làm việc, giao tiếp, hợp tác với rất nhiều người có tính cách khác nhau, chẳng lẽ ta không có một chút khái niệm về “nhìn người” hay sao? Vậy chúng ta phải nhìn người như thế nào?

1. Dùng thời gian nhìn người


thoi-gian

Dùng thời gian để nhìn người là ám chỉ sự quan sát lâu dài, không phải là ngay từ lần đầu gặp mặt đã vội vàng đưa ra kết luận tốt xấu về một người nào đó. Kết luận vội vàng sẽ dẫn đến việc nhìn nhận lầm giữa kẻ xấu và người tốt, từ đó ảnh hưởng đến sự giao tiếp của mình với người đó sau này.

Ngoài ra con người còn vì lợi ích sinh tồn, đa số đều mang trên mình một chiếc mặt nạ. Khi gặp bạn họ thường đeo một chiếc mặt nạ giả. Đây là một hành vi có ý thức. Những chiếc mặt nạ chỉ có thể dùng khi gặp bạn, và chỉ thể hiện ra ở những góc độ mà bạn thích. Nếu bạn chỉ căn cứ vào những điểm này mà phán đoán sự tốt xấu của một người, từ đó quyết định mức độ giao tiếp với người đó thì bạn có thể mắc phải sai lầm.

Dùng thời gian để nhìn người tức là sau lần gặp đầu tiên cho dù giữa bạn và người đó “Mới gặp mà như đã quen thân nhau từ lâu!” hay là “Không hiểu sao không thích người này!” đều cần phải có một khoảng trống, không nên để cho yếu tố tình cảm chủ quan tốt xấu được chen vào. Sau đó mình sẽ bình tĩnh quan sát hành vi của đối phương.Thông thường, con người dù có che giấu tính cách của mình thế nào rồi cuối cùng sẽ lộ ra bộ mặt thật. Vì đeo mặt nạ là một hành vi có chủ ý nên lâu ngày sẽ tự mình cảm thấy mệt mỏi. Do vậy không còn cách nào khác cuối cùng đành tự tháo mặt nạ, từ đó tính cách thật cũng lộ ra. Nhưng người đó không hề biết rằng bạn đang kề bên bình tĩnh quan sát hành vi và cách cư xử của anh ta.

Tục ngữ có câu: “Thức lâu mới biết đêm dài, chơi lâu mới biết là người cố nhân”. Dùng thời gian để nhìn người chính là để áp dụng câu châm ngôn trên.

Dùng “thời gian” thường rất dễ để nhận ra mấy loại người dưới đây:
Người không thành khẩn:Vì anh ta không thành thực, do vậy lúc đầu rất nhiệt tình, sau đó lại thờ ơ; lúc đầu thân thiện, sau lại xa lạ. Dùng “thời gian” để nhìn nhận ta có thể nhận ra sự thay đổi này.

Người nói dối:Loại người này thường không ngừng dùng sự dối trá để che lấp những lời nói dối. Nói dối lâu, sau đó sẽ lộ ra kẻ hở từ đầu đến cuối. Dùng “thời gian” chính là công cụ sắc bén để kiểm nghiệm những lời nói dối đó.

Người lời nói không đi đôi với hành động:Loại người này nói và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Dùng “thời gian” để nhìn nhận có thể phát hiện ra sự không đồng nhất trong lời nói và hành động.Tóm lại, trên thực tế, dùng “thời gian” có thể nhìn ra bất kể loại người nào, bao gồm cả kẻ tiểu nhân và người quân tử.Phải mất một thời gian dài mới có thể nhìn ra được tính cách thật của một người. Ở đây không có một tiêu chuẩn nào, mà chúng ta phải hoàn toàn dựa theo những tình huống khác nhau. Cũng có thể nói, có người ngay từ lần tiếp xúc thứ hai, thứ ba đã bị ta hiểu thấu bên trong. Nhưng cũng có người mà chơi với họ hai, ba năm, con người thật của họ vẫn còn nằm trong vòng “bí mật”. Họ có tài che dấu hoặc có cái gì đó sâu kín bên trong làm cho ta không thể nào hiểu rõ họ được.

Do vậy tiếp xúc với người lạ, giống như tiếp xúc với một miền đất mới, không nên quá vồn vã, nên lùi vài bước, dành cho mình thời gian để nghe ngóng, quan sát. Đây là cách bảo vệ bản thân tối thiểu nhất mà bạn cần phải làm.

2. Dùng “nghe ngóng” để nhìn người


nghe-ngong

Dùng “thời gian” để nhìn người cũng có điểm tốt, nhưng cũng có lúc không đáp ứng được yêu cầu cấp bách: Chỉ qua một vài ngày phải quyết định có nên hợp tác với một người nào đó hay không, nhưng lại không hiểu người đó là người thế nào. Nếu dùng thời gian quan sát lâu dài thì không thể nào kịp được.Gặp phải tình huống này, có người hoàn toàn dựa vào trực giác của mình: cho rằng tốt là tốt, không tốt là không tốt.Liên quan đến trực giác, có người khá chính xác, đây là hiện tượng tâm lý rất hay, rất khó giải thích được. Nhưng cũng cần khuyên bạn nên ít dùng “trực giác” để nhìn người. E rằng có những kinh nghiệm trực giác đã qua là chính xác, nhưng cũng có những kinh nghiệm đã qua có thể dẫn đến việc nhìn lầm người trong tương lai. Vì tính nết của con người là vô cùng đa dạng, cái đúng với người này chưa chắc đúng với người khác, cái đúng trong quá khứ chưa chắc đúng trong tương lai.Vì trạng thái tâm sinh lý của con người bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh lúc gặp gỡ, tiếp xúc với nhau, nên có thể trực quan của bạn bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh. Trong trường hợp này nếu hoàn toàn dựa vào trực giác sẽ rất nguy hiểm.

Cách thức nhìn người bổ ích mà ta có thể dựa vào là nghe ngóng từ mọi phía. Con người ta luôn phải giao tiếp với người khác, đồng thời bản tính dễ bị lộ ra bởi người thứ ba không liên quan.

Cũng có thể người mà ta quan sát không biết người thứ ba, nhưng người thứ ba này lại biết người mà ta đang quan sát. Người thứ ba này sẽ giúp ta quan sát hành vi và cách cư xử của anh ta. Con người làm sao đeo mặt nạ mãi được. Khi mà không có đối thủ trên vũ đài thì chiếc mặt nạ kia sẽ được gỡ xuống, lúc đó mọi người đều có cơ hội nhìn thấy bộ mặt của anh ta. Khi một người giao tiếp, hợp tác với người khác, mọi người sẽ có những ấn tượng khác nhau về người đó. Bạn nên nghe ngóng những ý kiến khác nhau về hành vi và cách cư xử của anh ta. Đáp án của mọi người sẽ có sự chênh lệch vì mỗi người đều có cách nhìn nhận tốt xấu không giống nhau. Bạn có thể tập hợp những điều nghe thấy lại, tìm ra những điểm tương đồng nhất, qua đó bạn sẽ có thể hiểu một cách khái quát về tính cách thật của anh ta. Điểm tương đồng giữa các nhận xét cũng có thể là điểm chủ yếu trong tính cách của anh ta. Nếu trong 10 người có 9 người nói “xấu”, vậy bạn cần phải cẩn thận. Nếu trong 10 người có 9 người nói “tốt”, vậy quan hệ với anh ta không có vấn đề gì cả.Nhưng nghe ngóng cũng cần phải xem đối tượng. Nếu bạn nghe từ bạn thân của anh ta thì đương nhiên bạn chỉ nghe những lời nói tốt. Hãy nghe từ những đối thủ của anh ta bạn sẽ nghe được những lời nói xấu.

Tốt hơn, bạn nên hỏi những người không có quyền lợi hay lợi ích gì khi quan hệ với anh ta, không nhất định phải là bạn bè, mà có thể là đồng nghiệp, bạn cùng lớp, cùng xóm... ai ta cũng có thể hỏi. Quan trọng là phải tổng hợp lại những điều đã hỏi, không nên chỉ nghe từ một phía, từ một cá nhân nào đó.

Lẽ đương nhiên nghe ngóng cần có kỹ xảo. Hỏi quá trắng trợn sẽ làm đối phương hoài nghi, không dám nói thật với mình. Tốt nhất là dùng phương pháp nói chuyện rồi dần gợi chuyện để hỏi, kỹ năng này ta cũng cần phải luyện tập.

Chúng ta thường nói “rau nào sâu nấy”, "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã". Điều này có nghĩa là người như thế nào sẽ chơi với người thế nấy. Cách nhìn nhận và quan điểm sống của những người bạn chơi cùng nhau phải có những điểm tương đồng thì họ mới có thể chơi với nhau.

Do vậy người có tính tình cương trực, thẳng thắn khó có thể hợp với người mưu lược; người thích rượu chè, cờ bạc không thể trở thành bạn thân của người mực thước. Quan sát bạn bè của một người, ta có thể biết được một cách khái quát về người đó.

Ngoài việc kết bạn, ta còn có thể nghe ngóng tình hình trong gia đình anh ta. Hãy xem anh ta cư xử với cha mẹ như thế nào, đối với anh chị em ra sao, đối với hàng xóm như thế nào. Nếu như bạn nghe được những điều không tốt về cách cư xử của anh ta trong gia đình thì bạn nên cẩn thận với người này. Vì nếu đối xử với người thân không tốt thì làm sao có thể đối xử tốt với bạn được. Nếu người đó đối xử tốt với bạn tất nhiên là có một mưu đồ gì khác.

Nếu anh ta đã có vợ con thì cũng có thể xem cách anh ta đối xử với vợ con ra sao. Nếu đối xử với vợ con không tốt, loại người này phải nên đề phòng. Nếu người mà bạn quan sát là phụ nữ, thì cũng phải quan sát cách cư xử của cô ta với chồng con, lý do cũng giống ở trên.

3. Dùng "điểm tương đồng, sở thích” để nhìn người


diem-tuong-dong

Có nhiều cách để nhìn nhận và đánh giá một con người, nhưng không phải ai cũng hiểu và áp dụng được một cách thành thục những cách này. Có một câu chuyện trong  ngụ ngôn Hy Lạp rất đáng để tham khảo, câu chuyện như sau:

"Có một vị quân vương nuôi vài con khỉ trong nhà. Anh ta luyện cho chúng cách nhảy múa, và mặc cho chúng những bộ quần áo tuyệt đẹp, đeo cho chúng những chiếc mặt nạ hình mặt người. Khi lũ khỉ nhảy múa trông rất giống như những con người thật đang nhảy múa vậy. Một ngày kia, vị quân vương bắt bọn khỉ nhảy múa để cho các triều thần được thưởng thức. Sự diễn xuất điêu luyện của lũ khỉ đã nhận được những tiếng vỗ tay khen ngợi từ mọi người. Nhưng trong số các triều thần, có một vị đã cố ý làm rơi một trái chuối trên sàn nhà. Những con khỉ thấy vậy đã tháo lớp mặt nạ, lao vào để tranh nhau trái chuối. Kết quả là cuộc trình diễn tinh vi của lũ khỉ đã trở thành trò chế giễu cho mọi người."

Câu chuyện ngụ ngôn này nói rõ bản tính của khỉ không thể thay đổi dù đã được học nhảy múa và đeo mặt nạ. Khỉ vẫn là khỉ, nhìn thấy trái chuối sẽ lộ nguyên hình.Cũng vẫn đúng nếu ta đem so sánh giữa con người với các chú khỉ ở trên. Con người ta hàng ngày không phải đang đeo những chiếc mặt nạ để đóng các vai và để biểu diễn trên sân khấu của cuộc đời hay sao?

Do vậy kẻ tiểu nhân đang đeo mặt nạ nhiều khi sẽ làm cho bạn lầm tưởng đó là quân tử. Kẻ ác đeo mặt nạ nhiều khi làm cho bạn nhầm tưởng đó là người lương thiện. Kẻ háo sắc đeo mặt nạ làm bạn tưởng nhầm là người đoan chính, tử tế.Những chiếc mặt nạ mà con người đang đeo làm chúng ta không thể đề phòng và lường trước được nhiều tình huống. Chúng ta đối nhân xử thế, tất nhiên không muốn làm hại đến ai, nhưng việc phòng ngừa người khác rõ ràng là điều cần thiết để tự bảo vệ mình. Do vậy khả năng nhận biết được những chiếc mặt nạ cũng là một kỹ năng sống quan trọng mà chúng ta cần rèn luyện. Bài học từ câu chuyện ngụ ngôn về lũ khỉ kể trên là một kinh nghiệm đáng lưu tâm trong cách nhìn nhận và đánh giá con người.Khỉ không thay đổi bản tính thích ăn trái cây, do vậy khi nhìn thấy trái chuối nó quên ngay rằng nó đang nhảy múa mua vui mọi người. Biểu hiện của con người có thể không trực tiếp giống như khỉ, nhưng cho dù anh có cải trang thế nào, gặp phải thứ trong lòng yêu thích, anh ta sẽ vô thức và hiện rõ bộ mặt thật của chính mình.

Do vậy kẻ háo sắc bình thường rất tử tế nhưng nhìn thấy người đẹp, hai mắt sẽ dán chặt vào người đẹp, ngôn từ thất thái; kẻ thích đánh bạc bình thường không đam mê, nhưng nhìn thấy chiếu bạc không thể kìm nén được bản thân. Không phải họ không biết nếu lộ những bản tính này ra là không tốt, nhưng một khi đã gặp phải sở thích của mình họ liền lộ ra ngay bộ mặt thật cũng giống như lũ khỉ kia vậy.

Áp dụng trên thực tế, bạn có thể chủ động tạo tình huống để người đó bộc lộ những sở thích, ham muốn của mình. Có thể đưa ra ví dụ như, nếu bạn muốn tìm hiểu tính cách tốt xấu của một người, bạn có thể chủ động sắp xếp để người đó có cơ hội được bộc lộ con người thật của mình, không cần phải bộc lộ những mặt giả, thậm chí anh ta còn quên mất mình là ai, từ đó lộ rõ bộ mặt thật của anh ta. Trong những tình huống đó anh ta có thể thoải mái làm những điều mình muốn, mình thích. Qua những tình huống, những hoàn cảnh mà con người được sống thật là mình bạn có thể hiểu thêm về những tính cách khác của người này và lấy đó để tham khảo cho việc kết giao với anh ta. Có một số nhà kinh doanh đã dùng phương pháp này để nắm bắt tâm lý khách hàng.Nếu bạn không có năng lực sắp xếp tình huống, vậy thì bạn nên tận dụng mọi cơ hội để quan sát anh ta trong những tình huống mà anh ta không ngờ nhất, như khi tiếp xúc với một người phục vụ, một người ăn xin, một đứa trẻ con, một người xa lạ... Quan sát này có ý nghĩa sâu sắc hơn so với sự sắp đặt vì đối tượng bị quan sát không phòng bị, bộ mặt thật lộ ra tương đối sát thực.Nhìn người thông qua những sở thích, điểm tương đồng của một người không nhất thiết có thể giúp bạn nhận ra anh ta là người quân tử hay kẻ tiểu nhân, nhưng có thể giúp bạn thấy được nhân phẩm, mà nhân phẩm của một người ảnh hưởng trực tiếp đến hành vi và cách cư xử của người đó, thậm chí ảnh hưởng đến sự lựa chọn giữa thiện và ác của người đó. Cho dù để kết bạn hay để tìm đối tác, đây là những tiêu chí tham khảo rất quan trọng.


QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG - DANH NGÔN CHO CUỘC SỐNG


Thoát khổ


Khổ đau là dấu hiệu chứng minh có những hiểu lầm như vậy. Kinh nghiệm dạy cho tôi biết rằng, những cảm xúc như phiền não, sợ hãi và lo âu không phải là bản chất tự nhiên của chúng ta. Những cảm xúc đó nảy sinh khi chúng ta bị ảnh hưởng bởi những niềm tin và cách hành xử không thuộc về chúng ta. Nếu đau khổ không phải là bản chất của con người, thì chắc chắn là đau khổ sẽ bị loại trừ. Chúng ta có thể chấm dứt khổ đau và giúp những người khác cũng làm được như vậy.

Đau đớn khác với khổ đau. Đau đớn về thể xác có thể là một dấu hiệu có lợi, nhắc chúng ta tránh khỏi những hành xử có hại. Chúng ta có thể học được ở sự đau đớn.

Ngược lại, đau khổ lại làm chúng ta tiêu hao sức mạnh để có thể phản ứng chính xác và tích cực đối với thế giới xung quanh. Thông thường, trải nghiệm đau khổ đã trở thành như một thói quen. Trên thực tế, một trở ngại chủ yếu đối với hạnh phúc là niềm tin cho rằng chúng ta phải chịu khổ đau, đó là điều tự nhiên và không thể tránh khỏi của cuộc sống. Có một vài người cho rằng, Thượng đế muốn chúng ta đau khổ. Thậm chí, có những người còn nói tới một Thượng đế đau khổ. Tôi cho rằng đó là những tư tưởng tai hại. Ý nghĩ ấy càng tạo thêm sự cách biệt giữa ta với cội nguồn của những điều tốt đẹp; càng tách biệt, ta càng không nhìn rõ được điều gì khiến ta phải đau khổ. 

thoat-kho-2

Tôi nhận thức Thượng đế như là nhân vật của chân lý – là Cội nguồn của Bình an và tình Yêu thương, Nguồn Năng lượng Cao cả, Cội nguồn Năng lượng Sống, Chân lý Thiêng liêng. Cuộc sống của tôi được xây dựng nhờ tiếp thu sức mạnh từ nhận thức đó. Điều này đem lại một sức mạnh nội tại có giá trị vô cùng lớn lao cho cuộc sống của tôi.

Nhiều người trên thế giới ngày nay chán ngán tôn giáo. Tuy rằng, xu thế tôn giáo là hướng tới chân lý và toàn vẹn, nhưng trên thực tế, có lúc, có nơi nó bị biến thành mê tín và giáo điều. Và nếu cứ như thế, chúng ta càng cố gắng có thêm sức mạnh thì lại càng tiếp tục đánh mất sức mạnh. Kết quả là sẽ mất niềm tin và gia đình nhân loại bị chia cắt.

Đối với một số người, dường như khoa học đem lại nhiều hy vọng hơn, nhưng khoa học cũng khiến chúng ta hầu như chỉ chuyên chú một chiều vào thế giới bên ngoài, và không giúp được bao nhiêu để tăng sức mạnh nội tâm chúng ta.

Bằng cách phát triển khả năng tập trung hướng nội, chúng ta có thể phát triển được sức mạnh để hành động phù hợp với bản chất đích thực và tích cực của mình. Chúng ta cảm nhận chắc chắn và sâu sắc rằng đó là cách mọi người đều mong muốn: khả năng quan hệ với thế giới bằng một tinh thần hoàn toàn bao dung, rộng lượng.

Kiểu sống khác biệt đó đem lại một sự thay đổi sâu sắc trong thái độ và tầm nhìn. Từ chỗ giống như “kẻ ăn xin” trong mối quan hệ với những người khác, khi thì lệ thuộc, khi thì van xin, chúng ta trở thành một “ông hoàng” – không xin, không nhận mà chỉ có cho đi. Từ chỗ sống cuộc sống như trong một cái vỏ sò tù túng, bức bối, không an toàn, chúng ta phát triển một ý thức mạnh mẽ, bền vững như kim cương, miễn nhiễm trước mọi ảnh hưởng tiêu cực.

Ngay khi còn là một đứa trẻ, tôi đã biết là tôi muốn sống như thế, nhưng chỉ đến khi tôi trở thành một thiếu phụ trẻ, cách đây gần 70 năm, tôi mới học được cách thực hiện lối sống như vậy. Cốt lõi điều tôi học được là một phương pháp phát triển mối quan hệ với Nguồn Năng lượng Cao cả, dựa trên bình an, tình yêu thương, chân lý và không có sợ hãi.


Dadi Janki 
Từ nội tâm hướng ra bên ngoài

Sức mạnh của sự bình an

suc-manh-cua-su-binh-an-1

Mọi người đều cần sự bình an, như cần thức ăn và nhà ở. Nhưng bình an không dễ tìm, một số người đã đi tìm trong một thời gian dài và đã thất bại. Khổ não, trầm cảm và mệt mỏi đang tồn tại và có nguy cơ trở thành những con vi-rút lây lan khắp nơi, ngay cả các nước giàu có với những nhu cầu vật chất được thỏa mãn đầy đủ. Vì vậy, tôi muốn giải thích sự bình an đến từ đâu, làm sao có thể nắm bắt và phát triển nó. 

Bình an là một năng lượng, được sinh ra từ bên trong của mỗi chúng ta. Ngay khi tôi nói tới sự bình an, và các bạn lắng nghe tôi với lòng bình an, thì năng lượng bình an tăng lên.

Quá nhiều loại khủng hoảng diễn ra trong cuộc sống chúng ta, những rối loạn trong cơ thể, những thay đổi trong mối quan hệ, hay những biến động trong bầu không khí của thế giới. Tôi không nghĩ rằng có những người tránh được sự khủng hoảng trong suốt cuộc đời mình – bất kể người trẻ, người già, người không được học hành, người giàu có…

Nhưng khi chúng ta đã có sức mạnh của sự bình an đó, chúng ta sẽ không để cho sự bình an nội tâm bị quấy rối. Sự ổn định trong tâm trí là cần thiết cho một cuộc sống tốt đẹp.

Hãy nghĩ xem, một người lo âu, sợ hãi hay bị đau khổ thì tình trạng anh ta như thế nào? Và điều đó ảnh hưởng đến người khác ra sao? Nếu chúng ta để cho mình cũng lo âu, sợ hãi hay đau khổ, thì chúng ta sẽ tự đưa mình rơi vào bất ổn và bất hạnh, và bầu không khí xung quanh chúng ta cũng đầy những cảm xúc tương tự. Điều này có lợi gì cho chúng ta và cho người khác?

Ngược lại, khi bản thân chúng ta không có cảm xúc tiêu cực, chúng ta sẽ có những ý nghĩ thiện lành, những cảm xúc tích cực đối với người khác. Điều này sẽ giúp tạo ra một bầu không khí bình an và yêu thương, ngay cả khi không có sự hài hòa.

Khi ta có thể sống mà không lo âu, không sợ hãi và đau khổ, thì ở trong ta có những chân giá trị xuất hiện, có thể được sử dụng trong cuộc sống thực tiễn, cung cấp cho ta nhiều sức mạnh và năng lực.

Khi có bệnh, bạn có thể đến bác sĩ và được phát một số thuốc. Nhưng khi bạn lo âu trong nội tâm thì bạn nói và làm gì bây giờ? Khi bạn có những ý nghĩ tiêu cực thì tâm trí bạn ra sao? Dù cho sự tiêu cực đó hướng vào nội tâm bạn hay vào người khác, tâm trí bạn vẫn luôn cảm thấy bất hạnh, loại suy nghĩ đó chỉ hành hạ bản thân bạn.

Cùng với lo âu là sự bất ổn và không bình an. “Tâm trí chao đảo, hỗn loạn, tôi không biết tâm trí tôi đang làm gì nữa!”. Nhưng đó vẫn là tâm trí của bạn, tại sao bạn lại bất hạnh về nó? Và khi để mất đi sự bình an nội tâm, bạn cũng không thể cư xử bình tĩnh và dịu dàng với người khác.

Nếu không có mưa, người và súc vật đều bị khát. Khi đã không có bình an và tình thương ở nội tâm thì cả tâm trí và trái tim đều bị khô hạn. Tâm trí trở nên bức xúc và không ổn định như tâm trí người điên. Ngay cả khi dùng thuốc ngủ, con người trong tình trạng đó ban đêm vẫn không ngủ được, và đến sáng cũng không thể thức dậy.

Tự bạn phải thoát khỏi cuộc khủng hoảng do chính mình tạo ra từ sự tiêu cực của bản thân. 

Dadi Janki 
Từ nội tâm hướng ra bên ngoài


QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG - DANH NGÔN CUỘC SỐNG


Tỏa sáng nét thánh thiện

toa-sang-net-thanh-thien-1

Với tâm trí của mình, tôi đã thực hành và trải nghiệm mối quan hệ với Nguồn Năng lượng Cao cả, dựa trên bình an, tình yêu thương, chân lý và không có sợ hãi. Tôi cống hiến đời mình cho sự trau dồi nghệ thuật sống này, và chia sẻ nó với những người khác.

Kết quả của việc chia sẻ những “kho báu” mà tôi tiếp thu được từ nghệ thuật sống này là mọi người thường cảm nhận rằng, ngay khi trông thấy tôi, một ký ức lâu ngày bị bỏ quên về một chân lý sâu sắc nhất tiềm ẩn ở trong họ lại trỗi dậy. Khi chúng tôi gặp nhau, họ cảm nhận một sự ấm áp và bừng sáng, cho phép họ biết thế nào là cuộc sống đích thực của một con người.

Đồng hành với Chân lý Thiêng liêng, tôi có thể hoàn toàn sống theo kiểu từ nội tâm hướng ra ngoài. Kiểu sống này giúp tôi vượt lên những giới hạn và thoát khỏi những hạn chế của cuộc sống hàng ngày.

Vấn đề của chúng ta là, khi sống trong cơ thể được cấu tạo nên từ những yếu tố vật chất, năng lượng tinh thần của chúng ta dần dần bị ràng buộc bởi môi trường vật chất bao quanh, kể cả trong cơ thể này. Chúng ta quên mất bản chất thánh thiện của mình và kết quả là những đức hạnh đó giảm sút và có thể bị thay thế bởi năm xu hướng tiêu cực như: dục vọng, giận dữ, gắn kết, tham lam và cái tôi.


toa-sang-net-thanh-thien-2

Chúng ta vốn không có những tính xấu đó nhưng những hành động của chúng ta đang dần xa rời bản chất nguyên thủy đích thực nên bị những tính xấu đeo bám. Chúng ta ngày càng sống theo cách từ ngoài hướng vào trong, để thế giới bên ngoài chi phối cách suy nghĩ của mình. Điều đó sẽ làm tâm trí chúng ta bị mê hoặc và ngăn chặn sự nhận thức của chúng ta về con người thật bên trong.

Thực tế, khi chúng ta trải nghiệm mình là một con người thánh thiện, những đức hạnh nguyên thủy của tâm hồn lại trỗi dậy một cách tự nhiên trong chúng ta. Chúng hoàn toàn “sống” trở lại.

Khi sống cùng với nhận thức về sự bình an, tình yêu thương, sự thanh khiết và hạnh phúc của bản thân, những đức hạnh đó lớn mạnh lên trong ta và tỏa sáng như một ngọn đèn. Và rồi những người khác sẽ nhận ra và trải nghiệm điều đó từ ta. Đó là sức mạnh thánh thiện. Khi ấy, chúng ta giống như những “thiên thần”.

Mặc dù vẫn còn những xu thế tiêu cực có thể nảy sinh từ những việc làm quá khứ, nhưng khi chúng ta sống trong ánh sáng của Chân lý Thiêng liêng, bóng tối của những điều tiêu cực tự nhiên biến mất và chúng ta tỏa sáng.

Dadi Janki 
Từ nội tâm hướng ra bên ngoài

QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG - DANH NGÔN CUỘC SỐNG

Chấp nhận mạo hiểm


-Tránh qua đi nào, chậm như rùa! - Jack la lên, đấm tay lên cái kèn - Xê cái đống sắt vụn ra khỏi đường đi! - Anh giật mạnh tay lái sang trái và vượt qua chiếc xe hơi chạy chậm hơn, bấm còi inh ỏi khi vượt qua nó. Hai chiếc xe đang ở rất sát nhau. 

Đột nhiên, trong kính chiếu hậu xe anh hiện lên những ánh đèn xanh lập lòe. Đó là một chiếc xe cảnh sát không hú còi!
- Ôi, tuyệt! - Jack gầm lên - Sao tối nay mình lại xui xẻo thế không biết!
Anh hãm dần tốc độ lại rồi dừng xe dưới cột đèn đường, lo lắng nhìn vào kính. Một viên cảnh sát tuần tra to béo mở cửa xe bước ra. Thời gian dường như vô tận; viên cảnh sát đứng bên chiếc xe hơi của mình, đội mũ lên cái đầu tóc cắt ngắn ngủn rồi chỉnh lại thắt lưng và bao súng ngắn.

Cử chỉ chậm chạp của ông ta khiến Jack sốt ruột. Cuối cùng người đàn ông béo phệ ấy cũng bắt đầu cất bước từ từ. Jack ngồi bất động tại chỗ đến khi một luồng ánh sáng chói mắt chiếu vào đùi rồi lên mặt anh. Một tiếng gõ mạnh trên cửa kính xe hơi thúc anh nhấn nút trên hộp điều khiển; kính xe từ từ hạ xuống.
- Chào anh, anh có biết tại sao tôi giữ anh lại không?
- Dạ biết, thưa ông. Tôi đang vượt nhanh, và tôi có phần không chú ý đến phía sau, nhưng tôi có chuyện gấp ạ.
- Tôi biết thế. Anh có thể cho tôi xem bằng lái và số đăng ký của anh không?
Trong khi Jack lục lọi cái bóp của mình, viên cảnh sát tiếp: 
- Anh biết là anh đã đi 58 dặm/giờ trong một khu vực chỉ cho phép chạy 45 dặm/giờ chứ?
Jack ngước lên:
- Ôi, Chúa ơi. Tôi không biết là mình đã lái quá nhanh như thế. Ông biết không, tôi đã lái hơn 7 giờ để đến đây. Chị tôi gọi đến sở làm và bảo tôi phải về nhà. Mọi người không nghĩ rằng mẹ tôi sẽ qua khỏi đêm nay; bà ấy bị ung thư và  sức khỏe rất kém trong 6 tháng qua.

Rồi anh cất giọng nài nỉ: 
- Xin lỗi tôi đã chạy hơi nhanh, tôi cố gắng về nhà trước khi quá muộn. 
Viên cảnh sát ghi chép gì đó vào hồ sơ một lúc, sau đó xé mảnh giấy trên cùng và đưa nó cùng tấm bằng lái lại cho Jack.
- Tôi lấy làm tiếc là mẹ anh không khỏe, Jack ạ, nhưng anh lái xe quá tốc độ. 

Tôi đã xem xét và đặt mình vào trường hợp của anh, tôi quyết định lần này chỉ cảnh cáo anh thôi.
- Cám ơn ông! Cám ơn! Tôi thật sự cảm kích tấm lòng của ông! 
- Không có gì. Giờ thì lái an toàn một chút, lúc này mà gia đình anh phải vào phòng cấp cứu với anh thì thật là tội cho họ đấy, anh bạn ạ!
- Ông nói đúng, cám ơn ông lần nữa! Tôi sẽ cẩn thận hơn. 
- Hy vọng thế. Chúc một buổi tối tốt lành!
Mười lăm phút sau, Jack cho xe lăn bánh vào con đường đầy ắp những kỷ niệm thời thơ ấu của mình. Anh bước vào nhà, ngôi nhà cũ thân yêu hoàn toàn yên lặng ngoại trừ tiếng tích tắc nhỏ phát ra từ chiếc đồng hồ của ông ngoại và những âm thanh nhẹ từ các tấm ván dưới chân anh. Chị anh, Suzie, đang ở trong bếp làm bánh sandwich.
- Jack! Em đã về. - Cô thốt lên và ôm lấy anh. - Chị lo là em phải chạy quá xa! Em đi đường thế nào? 
- Ổn cả chị ạ. Bob đã về chưa? 
- Nó đã về được vài giờ rồi. Nó mới đi ngủ một lúc thôi.
Thấy Jack nhìn chiếc bàn chất đầy bánh ngọt, bánh nướng, gà nướng và những đĩa thịt nguội trên bếp, Suzie hỏi:
- Em có đói không? Để chị dọn cho em một dĩa nhé? Mấy cô từ nhà thờ của mẹ đã mang những thức ăn này đến đấy! Trong tủ lạnh còn có giăm bông nữa.  
- Không, cảm ơn chị, em muốn gặp mẹ. Mẹ thế nào rồi chị? 
- Mẹ suy sụp nhanh từ hôm qua, nhưng mẹ không yếu như khi chị gọi cho em trước đó. 
- Thế thì tốt rồi! Lát nữa em sẽ gặp chị sau.
Jack quay đi và bước nhanh qua phòng khách, ra hành lang để rồi sang phòng ngủ của mẹ anh. Dừng lại bên ngoài cửa phòng, anh nhẹ nhàng gọi:
- Mẹ ơi! - Sau đó, Jack đẩy cửa bước vào - Con, Jack, đây mẹ.
Jack đã không ngờ đến những gì anh thấy kế đó. Căn phòng ngủ của mẹ trông vẫn như xưa, ngoại trừ một điều: ngay giữa giường, trong một quầng sáng vàng nhạt là thân hình tiều tụy yếu ớt của mẹ anh. 
- Mẹ! - Jack kêu lên, chạy đến bên bà. Tim anh như đông cứng trong lồng ngực đến khi mẹ anh cựa mình, quay đầu lại nhìn anh. 
- Con về thăm mẹ đây, mẹ. 
Mẹ Jack từ từ mở đôi mắt mệt mỏi rồi mỉm cười với anh.
- Jackie! - Bà nói yếu ớt, đặt một bàn tay lên má anh - Con đây rồi!
- Vâng, con đây! - Jack cười tươi dù những giọt nước mắt chỉ chực trào trong mắt anh - Con đây mẹ! 
- Mẹ đang đợi con, mẹ biết thế nào con cũng về mà! 
- Vâng, thưa mẹ, con đã tức tốc quay về. Con phải ở bên mẹ chứ.
- Cám ơn con, Jackie - Bà nói và vỗ nhẹ tay lên má anh. - Dạo này con ra sao rồi?
- Con ổn cả... Mẹ đừng lo lắng gì cho con hết. Con đến đây để xem mẹ thế nào! 
- Con biết sức khỏe mẹ mà, Jackie. Mẹ sắp chết rồi. Mẹ muốn biết là con ra sao kia. Nhà hàng đó làm ăn có khấm khá không? 
Jack buông một tiếng thở dài.
- Cũng như trước thôi mẹ à. Nancy bảo con có thể sang đó làm nếu con muốn, nhưng cô ấy dường như không thật sự muốn con nghỉ làm ở Trung tâm bất động sản đâu mẹ. Cô ấy bảo con nên hài lòng với những gì con đang làm.
- Nhưng con thấy thế nào? 
- Thật sự là điều đó phần nào làm con lo ngại. Công việc của con ở Trung tâm bất động sản này khá tốt; con đã làm ở đây hơn 16 năm và kiếm khá nhiều tiền. Chúng con đã có những gì chúng con cần... và hầu hết những gì chúng con muốn...

Bà nhìn thẳng vào mắt anh:
- Thế có chuyện gì? - Đôi mắt đã già và mệt mỏi của bà vẫn sắc bén đủ để thấy rằng còn điều gì đó trong đầu anh ngoài những gì anh đang nói.

Anh dịch người một cách thiếu thoải mái bên mép giường. 
- Nhưng... điều đó không đủ. Con không còn hài lòng với những gì con đang làm nữa. Tiền bạc thì không có gì phải bàn, nhưng công việc không còn làm hài lòng con nữa. Mẹ có hiểu ý con không?
- Có, - bà trả lời mà mắt nhắm lại và gật đầu đồng tình; bà hiểu anh muốn nói gì. Bà đặt bàn tay mình lên tay con rồi siết nhẹ trong khi anh nói tiếp:
- Hồi mới bắt đầu công việc ở Trung tâm bất động sản, con thích lắm! Con thật sự thích tiếp xúc với mọi người và giúp họ tìm đúng ngôi nhà họ muốn. Con đã từng yêu thích ánh mắt của những đôi vợ chồng trẻ khi trao cho họ chìa khóa căn nhà mới của họ. Thật là cảm động!
- Thế điều gì đã xảy ra với sự cảm động đó? - Mẹ anh thì thầm hỏi trong khi mắt vẫn nhắm lại. 
- Không có điều gì thay đổi cả. Mọi thứ vẫn vậy nhiều năm qua, cuộc sống của con đã trở thành lề thói. Công việc làm ăn của con thì tốt, càng ngày con càng bán được nhiều nhà. Sau một thời gian những cảm xúc hào hứng đó dường như không còn tác động như xưa nữa.

Anh ngồi đó một lúc, miên man suy nghĩ. Điều gì đã xảy ra với những ngày xưa tươi đẹp đó? Từ từ, anh quay về thực tại và nhận thấy mẹ đang ngáy nhẹ. Anh ôm bà một lát, lấy làm lạ rằng thật ấm áp làm sao!

Anh nhẹ nhàng đứng lên, đặt nhẹ tay mẹ lên giường rồi ngồi vào chiếc ghế cạnh bên. Chỉ trong nửa giờ mà bao nhiêu suy nghĩ cứ tuôn chảy qua tâm trí anh trong khi anh nhìn mẹ đang ngủ, hơi thở đều đặn.

Tất cả những năm tháng tốt đẹp xưa đâu rồi? Những giấc mơ của anh đâu cả rồi? Anh có thể làm gì để mang chúng quay trở về?
- Thế con định thế nào? - Mẹ anh hỏi như thể cuộc chuyện trò giữa hai người chẳng hề bị gián đoạn. Jack giật mình ngước lên.
- À, Giovani, chủ nhà hàng Fratelli vẫn muốn con cân nhắc việc đến chỗ ông ấy học việc. Con đã gặp Giovani vài tuần trước tại nhà hàng và ông ấy hỏi con có còn xem xét lời đề nghị của ông không. 
- Thế con có xem xét không? - Bà hỏi một cách yếu ớt, gần như đang mơ.
- Con thật sự thích học làm đầu bếp - Jack vừa nói vừa chuyển sang ngồi tại mép giường cạnh mẹ - Mẹ biết con luôn thích nấu nướng mà, con cũng có khả năng đầu tư vào nhà hàng, nhưng con vẫn cảm thấy đó chỉ là một giấc mơ ngớ ngẩn và ích kỷ.

Bà đưa tay ra tìm bàn tay con trai, sau đó bà nắm những ngón tay ấy và giữ chặt chúng. 
- Jack, mong muốn được hạnh phúc không có gì là ích kỷ cả. Nếu Nancy không phản đối thì còn gì ngăn cản con đâu?
- Nhiều thứ lắm, mẹ ạ! Con thích nấu ăn, nhưng sẽ ra sao nếu con không thích hợp làm đầu bếp? Mẹ có nhớ món bánh nướng Hoàng Gia mà con đã làm trong ngày họp mặt gia đình mình vài năm trước không? Hôm làm món đó con rất vui. Có lần Giovani gọi con vào bếp và chỉ cho con cách nấu món Sò Hoàng Hậu. Lần ấy con hết sức kinh ngạc! Ông ấy là đầu bếp bậc thầy. Nhưng có một sở thích, hay thậm chí là có tài nấu nướng thì khác với việc làm một đầu bếp chuyên nghiệp. Nếu con không có được những điều con mong muốn thì sẽ ra sao?
- Con sẽ không bao giờ biết nếu con không thử Jack ạ!
- Nhưng mẹ à, con không thể đánh cược tương lai với một ý thích tức thời, mẹ biết đấy, việc rút lui không dễ dàng chút nào cả. Chuyện đó mạo hiểm thật sự! Con không biết tí gì về việc kinh doanh nhà hàng. Con nghĩ rằng đó là điều Nancy quan tâm nhất; con không thích dấn thân vào chuyện gì mà có thể gây hại cho chúng con. 
- Nghe này con trai, - bà nghiêm giọng nhưng vẫn nhẹ nhàng. - Một nhà thơ có lần đã nói rằng: “Trong tất cả những lời tồi tệ phát ra từ lưỡi hay ngòi bút, những lời đáng trách nhất là ‘Hẳn có lẽ đã’”. Nếu bây giờ con không chấp nhận rủi ro nào đó thì sau này, con sẽ phải sống trong hối tiếc đấy!
- Con hiểu. Mẹ nói đúng mẹ ạ. Mẹ biết không, Giovani nói ông ấy sẽ dạy con mọi thứ ông ấy biết, ông ấy đã làm công việc này gần 40 năm rồi! Nếu mọi việc tốt đẹp, nó thật sự có thể tốt cho cả con và Nancy. Khi Giovani nghỉ hưu, ông ấy sẽ cho con cơ hội mua lại sản nghiệp của ông. Con chỉ không biết phải làm gì; đó là một canh bạc! Con nên làm gì đây mẹ?
Im lặng. Mải chìm đắm trong suy nghĩ của mình, một lúc sau Jack mới lưu ý rằng căn phòng đã trở nên yên lặng. Anh mỉm cười, khuôn mặt mẹ anh đang nghỉ ngơi mới yên bình làm sao. Anh đặt nhẹ tay lên tay bà và nắm lấy nó. Có điều gì đó dấy lên trong anh. Anh nhìn mẹ kỹ hơn, siết chặt tay bà và âu yếm gọi khẽ.
- Mẹ! Mẹ! 
Căn phòng càng im lặng hơn.
Jack nâng tay mẹ lên và dịu dàng hôn lên những ngón tay bà. Thật ngạc nhiên, nó vẫn ấm làm sao. Một giọt nước vỡ trong mắt anh. Nhẹ nhàng đứng dậy khỏi giường, anh đặt tay mẹ lên người bà rồi ngập ngừng đi ra khỏi phòng, vừa đi vừa gọi anh chị mình.

Rạng sáng hôm đó, sau khi các y tá và nhân viên khám nghiệm tử thi cùng những nhân viên ở nhà tang lễ đã đi hết, Jack ngồi một mình trước hiên nhà. Bầu trời hướng đông đang chuyển sang màu xám và từng ngôi sao đang biến dần, Jack ngồi nhớ lại những điều sau cùng mẹ anh đã nói. Ngước nhìn bầu trời trong xanh anh tự hứa: 
-Con sẽ thực hiện những lời mẹ đã dạy, mẹ ạ! Con sẽ không sống một cuộc sống hối tiếc! Con sẽ mạo hiểm! 


VIDEO NHỮNG CÂU CHUYỆN Ý NGHĨA
  

Quà tặng cuộc sống

Có những điều bạn chưa biết về nước Nhật

1./ Bạn có biết rằng trẻ em Nhật làm vệ sinh trường học của chúng mỗi ngày trong vòng 45 phút cùng giáo viên, điều này mở ra một thế hệ người Nhật khiêm tốn và ưa thích sự sạch sẽ.


2./ Bạn có biết rằng những người lao công (công nhân vệ sinh) ở Nhật được gọi là “Kỹ Sư Sức Khỏe”; họ có thể yêu cầu một mức lương từ 5000 tới 8000 Đô la Mỹ mỗi tháng. Và một người lao công cũng phải trải qua các bài kiểm tra miệng và kiểm tra viết.

3./ Bạn có biết rằng nước Nhật không có các nguồn tài nguyên thiên nhiên, và họ phải chịu đựng hàng trăm trận động đất mỗi năm, nhưng những điều đó cũng không ngăn cản Nhật trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới.

4./ Bạn có biết rằng thành phố Hiroshima chỉ cần 10 năm đã trở lại thời phát triển kinh tế đầy sôi động của mình sau khi xảy ra vụ ném bom nguyên tử của Mỹ.

5./ Bạn có biết rằng Nhật ngăn cấm việc nói chuyện điện thoại trên các tàu điện và xe bus. Ngồi trong tàu điện hay xe bus ở Nhật Bản lúc nào cũng yên tĩnh y như trong 1 thư viện. Mọi người đọc sách, nghe nhạc, nhắn tin, làm việc, ngủ gật... nhưng không ai gây ồn ào hay làm phiền người khác. Nếu có nói chuyện cũng rất nhỏ nhẹ và khẽ khàng.



6./ Bạn có biết rằng học sinh Nhật Bản từ năm đầu cho tới năm thứ 6 tiểu học phải học về những nguyên tắc xử thế (tạm gọi là đạo đức học thiết thực) để giao tiếp với những người xung quanh.

7./ Bạn có biết rằng người Nhật tuy là dân tộc giàu có hàng nhất nhì thế giới, họ cũng không có người giúp việc (osin). Trong gia đình thì cha mẹ chịu trách nhiệm chăm lo nhà cửa và con cái.

8./ Bạn có biết rằng không có bất cứ kỳ thi nào từ lớp 1 cho tới lớp 3 ở tiểu học; bởi vì mục tiêu của giáo dục là truyền đạt các khái niệm và xây dựng nhân cách, không phải là thi thố và nhồi sọ.

9./ Bạn có biết rằng nếu bạn đến một nhà hàng ăn món tự chọn tự phục vụ (buffet) ở Nhật, bạn sẽ thấy người ta chỉ ăn vừa đủ mà không lãng phí. Không có thức ăn thừa.

10./ Bạn có biết rằng tỷ lệ tàu lửa hay tàu điện đến trễ ở Nhật chỉ khoảng 7 giây mỗi năm! Người Nhật trân trọng giá trị thời gian, đến từng phút từng giây.



11./ Bạn có biết rằng trẻ em từ khi học mẫu giáo đã tự làm sạch răng và chải răng sau mỗi bữa ăn ở trường; chúng duy trì việc tự chăm sóc sức khỏe ngay từ thuở nhỏ.

12./ Bạn có biết rằng sinh viên/học sinh Nhật dành ra khoảng nửa tiếng để ăn một bữa, để đảm bảo cho việc ăn chậm và tiêu hóa tốt. Khi được hỏi về vấn đề này, người Nhật nói: Vì những sinh viên/học sinh đó là tương lai của nước Nhật!

Tìm lại các giác quan

tim-lai-giac-quan

Vào giữa những năm 80, trong lúc tôi đang dùng bữa tại một nhà hàng thì đột nhiên một miếng ván lớn trang trí trên trần nhà đổ ụp xuống đầu tôi. Người tôi bị đè bẹp xuống mặt bàn. Tôi là nạn nhân duy nhất trong tai nạn đó.

Tôi không bị bất tỉnh nhưng một vết thương ở đầu đã khiến tôi nằm liệt giường, nhầm lẫn và mất phương hướng hàng tháng trời, một phần cơ thể bị liệt trong một năm rưỡi. Trong giai đoạn mấy tháng đầu hồi phục, tất cả giác quan của tôi đều trục trặc. Mắt tôi kèm nhèm và trở nên vô cùng nhạy cảm với ánh sáng, vì thế cả ngày phòng ngủ của tôi đều phải che rèm cửa.

Thậm chí việc nhìn những họa tiết khác nhau trên chiếc chăn cũng khiến tôi mất bình tĩnh, tôi phải lật mặt trơn của tấm chăn đó lại. Tôi không thể nghe nhạc vì ca từ và nhịp điệu khiến đầu tôi như muốn nổ tung. Tôi không thể tiếp chuyện điện thoại vì tôi không thể xử lý các âm thanh và sắp xếp chúng thành những thông điệp có nghĩa. Tôi cũng không thể cảm nhận được mùi vị của thức ăn hay mùi thơm dịu nhẹ từ mái tóc của đứa con gái nhỏ.

Có những ngày, chỉ cần một va chạm nhẹ cũng khiến tôi đau đớn. Những đồ vật nhẹ như một tờ giấy đặt lên đôi chân trần cũng nặng tựa ngàn cân. Việc kéo một chiếc áo len dài tay qua khuỷu tay khiến tôi điếng người như khi móng tay bạn cào vào một tấm bảng.

Những giác quan vốn theo tôi từ nhỏ đến giờ bỗng trở nên lạ lẫm. Tôi nhớ chúng. Giống như một con mèo bị cắt tỉa phần ria mép, tôi mất cảm giác về sự thăng bằng cũng như khái niệm về nông - sâu hay xa - gần. Chỉ một việc đơn giản là ra khỏi giường để rót một cốc trà cũng khiến tôi bầm dập thâm tím vì liên tục vấp ngã. Trước khi tai nạn xảy ra, tôi là phóng viên của báo The Washington Post. Nhưng sau sự kiện ấy, tôi chẳng những không tiếp tục được công việc mà thậm chí còn không làm được việc đơn giản đọc những lời động viên an ủi của các đồng nghiệp tốt bụng.

Cả ngày nằm dài trên giường, không đến công ty, không thể chăm sóc cho Katie - đứa con gái hai tuổi, tôi tiếp tục đánh mất . thức về bản thân. Nếu tôi không phải là một người vợ, người mẹ và là một nhà báo th. tôi là ai? Trong khoảnh khắc, dường như sự hài hước, . thức về vai trò, mục đích, sự an toàn và quan trọng nhất là ý thức về sự an bình trong tôi đều tan biến.

Những hậu quả đáng lo ngại này kéo dài mấy tháng và đã thay đổi cuộc sống của tôi theo cách mà tôi không thể h.nh dung được. Do không thể phát âm chính xác hay đọc hiểu các thông điệp nên cảm giác xấu hổ luôn giày vì tôi. Thậm chí ngay cả khi không còn nằm liệt giường, tôi vẫn xấu hổ về tình trạng hiện tại của mình đến nỗi không dám ra khỏi sân sau nhà mình. Cảm giác bị cô lập xâm chiếm tôi. Thay vì tận hưởng những giây phút vui vẻ cùng gia đình và bạn bè, ban ngày tôi ch.m ngập trong cảm giác mất mát, đêm đến lại hoảng hốt sợ hãi  trước tương lai.

Suốt thời gian khủng hoảng đó, tôi luôn day dứt trong l.ng câu hỏi: “Tại sao lại là tôi, tại sao lại là những điều này, tại sao lại là bây giờ?”. Tại sao Chúa lại bắt tôi phải chịu đựng sự đày đọa này?

Qu.ng thời gian khó khăn ấy cũng là cơ hội để tôi tự vấn mình. Khám phá quan trọng nhất của tôi là: thần thánh thường hiện hữu ở những nơi và những lúc bạn không ngờ tới. Nhà tiên tri Moses đã tìm thấy Chúa trong bụi cây bốc cháy. Còn tôi tìm thấy Người trong nồi nước xốt Mỳ Ý tại nhà. Nhiều tháng sau vụ tai nạn, món nước xốt m. . là thứ đầu tiên tôi có thể cảm nhận mùi vị một cách chính xác.

Đó là món quà của một người bạn tốt bụng dành cho tôi. Và khi món ăn tuyệt vời đó sôi lên trong nồi đưa hương thơm khiêu khích len lỏi vào phòng, tôi đã không dám tin vào khứu giác của mình. Nhưng thật buồn cười, tôi cứ thế đi theo mùi thơm thân quen mà xa lạ của tỏi, hành, cà chua, tiêu và oregano  xuống dưới lầu rồi đi vào nhà bếp. Tôi quýnh lên vì sung sướng. Đứng trong nhà mình mà tôi vui mừng như đứng trên vùng đất thánh. Tôi đã khám phá ra phép màu linh thiêng ngay trong khoảnh khắc bình thường của cuộc sống, cái khoảnh khắc là từ đó cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi.

Tôi hớt chiếc muỗng vào nồi nước xốt quyến rũ và đưa lên miệng. Tôi vẫn chưa thể cảm nhận được vị của nước xốt, chỉ phân biệt được nhiệt độ và các thành phần. Nhưng không quan trọng.

Tôi thật sự biết ơn vì mình đã cảm nhận được mùi thơm tuyệt vời của cuộc sống bình thường đã mấy tháng trời ngủ quên trong tôi. Tôi sung sướng chạy đi. Đầu tiên, tôi vào phòng tắm và lấy một lọ dầu ấm Vicks VapoRub. Đúng rồi, mùi khuynh diệp! Rồi tôi vùi mặt vào những bộ quần áo mới được ủi phẳng phiu, thưởng thức mùi thơm trên một chiếc áo sơ mi còn ấm. Và tôi cứ thế mừng rỡ chạy khắp nơi.

Những tuần sau đó, tôi tiếp tục khám phá cuộc sống trong sự ngỡ ngàng thích thú như một đứa trẻ. Lần lượt từng giác quan được khơi mở: vị giác, thính giác, thị giác, rồi xúc giác. Mỗi giác quan hồi phục được tôi chào đón bằng một cảm giác mê say sung sướng và xúc động đến không cầm được nước mắt. Cắn vào một quả đào chín mọng nước. Lắng nghe một bản nhạc. Ngắm ánh mặt trời rạng rỡ qua khung cửa sổ. Thoải mái mặc chiếc áo len dài tay yêu thích. Và dĩ nhiên, hạnh phúc dang đôi tay ôm con gái tôi vào lòng như trước.

Chính những biến động ấy khiến tôi nhận ra rằng, trước đó chưa bao giờ tôi biết cảm tạ những điều tưởng chừng hết sức bình dị mà chứa đựng biết bao hạnh phúc trong cuộc sống. Tôi mặc nhiên thừa nhận những hương vị mà tôi ngửi thấy mà không mảy may biết rằng đó là một điều may mắn. Nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng sự thực là chúng ta thường không . thức được ân huệ cuộc sống ban tặng cho đến khi tai họa ập xuống. Nhiều năm sau đó, tôi luôn cố gắng để mỗi ngày là một trải nghiệm tuyệt vời và sôi nổi, trong đó từng hình ảnh, âm thanh, màu sắc và mùi hương của cuộc sống đều được tôi đón nhận bằng cả trái tim. Và tôi tin rằng bạn cũng có thể làm điều đó nếu bạn đón lấy cuộc sống bằng một tấm lòng biết ơn.

- Sarah Ban Breathnach
Sức khỏe tựa như vương miện của con người nhưng chỉ người ốm mới biết quý trọng nó. ~ Tục ngữ Ai Cập

Giải pháp cho một ngày không may

Những cách thức để vực dạy chính mình

Những khi gặp khó khăn, bị căng thẳng, còn gì tuyệt hơn nếu có những giải pháp giúp ta vượt qua, đồng thời làm nền tảng để cuộc sống trở nên dễ dàng hơn. Bạn vừa bị một cú sốc tình cảm, gặp nhiều trở ngại trong công việc, kết quả học tập không tốt như kỳ vọng, xe cộ đi lại khó khăn, con cái không ngoan ngoãn… Dù là trong tình huống nào, hãy nhớ rằng bạn không đơn độc và những chuyện không mong muốn có thể xảy đến với bất kỳ ai.

Dưới đây là chuỗi giải pháp dành cho bạn mỗi khi rơi vào những tình cảnh bế tắc như thế. Hãy hít thật sâu và bắt đầu quan tâm đến bản thân:
 goi-dien-thoai-cho-ban-be


- Gọi điện thoại cho bạn bè. Chia sẻ những vấn đề của bản thân. Một người bạn cởi mở, sẵn Lắng lắng nghe sẽ tạo những ảnh hưởng rất khác biệt. Đôi khi ta cảm thấy không muốn “xả” hết vào người khác, nhưng chẳng lẽ bạn không muốn bạn bè cũng sẽ gọi cho bạn khi họ cần tâm sự?

ghi-nhat-ky

- Ghi nhật ký. Đẩy mọi suy nghĩ ra khỏi đầu bằng cách trải lòng mình lên trang giấy.

di-tam

- Đi tắm. Một bồn tắm có pha muối biển sẽ mang đến cho bạn sự thư giãn và sảng khoái. Điều này sẽ giúp thanh lọc trường năng lượng của bạn, làm đầu óc bạn nhẹ nh.m. Khi ngâm mình trong bồn tắm, bạn hãy hình dung rằng mọi suy nghĩ, năng lượng tiêu cực đều trôi theo dòng nước.

dao-pho

- Dạo phố. Đi dạo cũng là một cách tập thể dục có tác dụng giảm stress rất hữu hiệu. Tiếc rằng nhiều người không có thói quen tập thể dục hay luyện tập yoga – một điều rất có lợi cho sức khỏe của chúng ta.

thien-dinh

- Thiền định. Thiền định không nhất thiết là ngồi chéo chân hay tụng kinh. Gấp quần áo, làm vườn, đan len, nấu ăn cũng có thể là hình thức thiền định. Điều quan trọng là bạn rũ bỏ khỏi tâm trí những chuyện phức tạp của đời thường và dành cho mình chút thời gian yên lặng để tĩnh tâm.


- Giao hòa với thiên nhiên. Bạn có thể chọn làm vườn, đi dạo trong công viên, cỡi ngựa, ngắm hoàng hôn, đi bơi, thong thả dạo bước trên cánh đồng... Thường xuyên thưởng ngoạn thiên nhiên sẽ giúp cơ thể bạn trở nên khỏe khoắn, tinh thần bạn cân bằng và tâm hồn hân hoan hơn.


- Cảm ơn thân thể. Hãy cảm ơn mọi tế bào, cơ quan, cơ bắp, xương thịt trong cơ thể đã hỗ trợ tốt cho bạn. Thử tưởng tượng cơ thể sẽ có cảm giác thế nào mỗi khi ta có nhận xét tiêu cực hay chối bỏ nó. Hãy cảm ơn thân thể và bạn sẽ thấy tác dụng kỳ diệu của điều này trong mỗi ngày và trong cả cuộc đời.


Copyright © 2015 Sóng Xô - Thay Đổi Để Tốt Hơn
------------------------- Home| Ý Nghĩa Cuộc Sống| Gia Đình| Tình Yêu| Suy Ngẫm