Tìm lại các giác quan

Vào giữa những năm 80, trong lúc tôi đang dùng bữa tại một nhà hàng thì đột nhiên một miếng ván lớn trang trí trên trần nhà đổ ụp xuống đầu tôi. Người tôi bị đè bẹp xuống mặt bàn. Tôi là nạn nhân duy nhất trong tai nạn đó.
Tôi không bị bất tỉnh nhưng một vết
thương ở đầu đã khiến tôi nằm liệt giường, nhầm lẫn và mất phương hướng hàng
tháng trời, một phần cơ thể bị liệt trong một năm rưỡi. Trong giai đoạn mấy
tháng đầu hồi phục, tất cả giác quan của tôi đều trục trặc. Mắt tôi kèm nhèm và
trở nên vô cùng nhạy cảm với ánh sáng, vì thế cả ngày phòng ngủ của tôi đều phải
che rèm cửa.
Thậm chí việc nhìn những họa tiết khác
nhau trên chiếc chăn cũng khiến tôi mất bình tĩnh, tôi phải lật mặt trơn của tấm
chăn đó lại. Tôi không thể nghe nhạc vì ca từ và nhịp điệu khiến đầu tôi như muốn
nổ tung. Tôi không thể tiếp chuyện điện thoại vì tôi không thể xử lý các âm
thanh và sắp xếp chúng thành những thông điệp có nghĩa. Tôi cũng không thể cảm
nhận được mùi vị của thức ăn hay mùi thơm dịu nhẹ từ mái tóc của đứa con gái nhỏ.
Có những ngày, chỉ cần một va chạm nhẹ
cũng khiến tôi đau đớn. Những đồ vật nhẹ như một tờ giấy đặt lên đôi chân trần
cũng nặng tựa ngàn cân. Việc kéo một chiếc áo len dài tay qua khuỷu tay khiến
tôi điếng người như khi móng tay bạn cào vào một tấm bảng.
Những giác quan vốn theo tôi từ nhỏ đến
giờ bỗng trở nên lạ lẫm. Tôi nhớ chúng. Giống như một con mèo bị cắt tỉa phần
ria mép, tôi mất cảm giác về sự thăng bằng cũng như khái niệm về nông - sâu hay
xa - gần. Chỉ một việc đơn giản là ra khỏi giường để rót một cốc trà cũng khiến
tôi bầm dập thâm tím vì liên tục vấp ngã. Trước khi tai nạn xảy ra, tôi là
phóng viên của báo The Washington Post. Nhưng sau sự kiện ấy, tôi chẳng
những không tiếp tục được công việc mà thậm chí còn không làm được việc đơn giản
đọc những lời động viên an ủi của các đồng nghiệp tốt bụng.
Cả ngày nằm dài trên giường, không đến
công ty, không thể chăm sóc cho Katie - đứa con gái hai tuổi, tôi tiếp tục đánh
mất . thức về bản thân. Nếu tôi không phải là một người vợ, người mẹ và là một
nhà báo th. tôi là ai? Trong khoảnh khắc, dường như sự hài hước, . thức về vai
trò, mục đích, sự an toàn và quan trọng nhất là
ý thức về sự an bình trong tôi đều tan biến.
Những hậu quả đáng lo ngại này kéo dài
mấy tháng và đã thay đổi cuộc sống của tôi theo cách mà tôi không thể h.nh dung
được. Do không thể phát âm chính xác hay đọc hiểu các thông điệp nên cảm giác xấu
hổ luôn giày vì tôi. Thậm chí ngay cả khi không còn nằm liệt giường, tôi vẫn xấu
hổ về tình trạng hiện tại của mình đến nỗi không dám ra khỏi sân sau nhà mình.
Cảm giác bị cô lập xâm chiếm tôi. Thay vì tận hưởng những giây phút vui vẻ cùng
gia đình và bạn bè, ban ngày tôi ch.m ngập trong cảm giác mất mát, đêm đến lại
hoảng hốt sợ hãi trước tương lai.
Suốt thời gian khủng hoảng đó, tôi
luôn day dứt trong l.ng câu hỏi: “Tại sao lại là tôi, tại sao lại là
những điều này, tại sao lại là bây giờ?”. Tại sao Chúa lại bắt tôi phải chịu
đựng sự đày đọa này?
Qu.ng thời gian khó khăn ấy cũng là cơ
hội để tôi tự vấn mình. Khám phá quan trọng nhất của tôi là: thần thánh thường
hiện hữu ở những nơi và những lúc bạn không ngờ tới. Nhà tiên tri Moses đã tìm
thấy Chúa trong bụi cây bốc cháy. Còn tôi tìm thấy Người trong nồi nước xốt Mỳ Ý tại nhà. Nhiều tháng sau vụ tai nạn,
món nước xốt m. . là thứ đầu tiên tôi có thể cảm nhận mùi vị một cách chính xác.
Đó là món quà của một người bạn tốt bụng
dành cho tôi. Và khi món ăn tuyệt vời đó sôi lên trong nồi đưa hương thơm khiêu
khích len lỏi vào phòng, tôi đã không dám tin vào khứu giác của mình. Nhưng thật
buồn cười, tôi cứ thế đi theo mùi thơm thân quen mà xa lạ của tỏi, hành, cà
chua, tiêu và oregano xuống dưới lầu rồi
đi vào nhà bếp. Tôi quýnh lên vì sung sướng. Đứng trong nhà mình mà tôi vui mừng
như đứng trên vùng đất thánh. Tôi đã khám phá ra phép màu linh thiêng ngay
trong khoảnh khắc bình thường của cuộc sống, cái khoảnh khắc là từ đó cuộc đời
tôi hoàn toàn thay đổi.
Tôi hớt chiếc muỗng vào nồi nước xốt
quyến rũ và đưa lên miệng. Tôi vẫn chưa thể cảm nhận được vị của nước xốt, chỉ phân biệt được
nhiệt độ và các thành phần. Nhưng không quan trọng.
Tôi thật sự biết ơn vì mình đã cảm nhận
được mùi thơm tuyệt vời của cuộc sống bình thường đã mấy tháng trời ngủ quên trong tôi.
Tôi sung sướng chạy đi. Đầu tiên, tôi vào phòng tắm và lấy một lọ dầu ấm Vicks VapoRub. Đúng
rồi, mùi khuynh diệp! Rồi tôi vùi mặt vào những bộ quần áo mới được ủi phẳng phiu, thưởng
thức mùi thơm trên một chiếc áo sơ mi còn ấm. Và tôi cứ thế mừng rỡ chạy khắp nơi.
Những tuần sau đó, tôi tiếp tục khám
phá cuộc sống trong sự ngỡ ngàng thích thú như một đứa trẻ. Lần lượt từng giác
quan được khơi mở: vị giác, thính giác, thị giác, rồi xúc giác. Mỗi giác quan hồi
phục được tôi chào đón bằng một cảm giác mê say sung sướng và xúc động đến
không cầm được nước mắt. Cắn vào một quả đào chín mọng nước. Lắng nghe một bản nhạc.
Ngắm ánh mặt trời rạng rỡ qua khung cửa sổ. Thoải mái mặc chiếc áo len dài tay
yêu thích. Và dĩ nhiên, hạnh phúc dang đôi tay ôm con gái tôi vào lòng như trước.
Chính những biến động ấy khiến tôi nhận
ra rằng, trước đó chưa bao giờ tôi biết cảm tạ những điều tưởng chừng hết sức bình dị mà chứa
đựng biết bao hạnh phúc trong cuộc sống. Tôi mặc nhiên thừa nhận những hương vị mà tôi
ngửi thấy mà không mảy may biết rằng đó là một điều may mắn. Nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng sự
thực là chúng ta thường không . thức được ân huệ cuộc sống ban tặng cho đến khi tai họa ập
xuống. Nhiều năm sau đó, tôi luôn cố gắng để mỗi ngày là một trải nghiệm tuyệt
vời và sôi nổi, trong đó từng hình ảnh, âm thanh, màu sắc và mùi hương của cuộc
sống đều được tôi đón nhận bằng cả trái tim. Và tôi tin rằng bạn cũng có thể
làm điều đó nếu bạn đón lấy cuộc sống bằng một tấm lòng biết ơn.
- Sarah Ban
Breathnach
Sức khỏe tựa như vương miện của con người nhưng chỉ người ốm mới biết quý trọng nó.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét