Nếu cuộc sống của bạn gặp phải một khó khăn thì đừng có thể những điều dưới đây sẽ cho bạn được động lực:
Chuyện gì qua, cho qua.
Có một câu nói rất nổi tiếng: 'Sự kháng cự của bản thân với những gì xảy ra xung quanh tạo nên sự đau khổ của bạn'. Dành một chút thời gian để nghĩ về điều này. Nó có nghĩa là sự đau khổ của chúng ta chỉ xảy ra khi chúng ta cố gắng chống lại bản chất của mọi việc. Nếu bạn có thể thay đổi điều gì thì hãy hành động ngay đi! Hãy thay đổi nó! Nhưng nếu bạn không thể thay đổi được thì bạn có 2 sự lựa chọn: một là chấp nhận và để nó đi, hoặc hai là tự làm cho cuộc sống trở nên khổ sở và bị ám ảnh bởi điều đó.
Nó chỉ là vấn đề nếu bạn nghĩ nó là một vấn đề.
Trong rất nhiều trường hợp, chúng ta chính là kẻ thù nguy hiểm nhất của chính mình. Nếu bạn nghĩ điều gì đó là một vấn đề thì suy nghĩ và cảm xúc của bạn sẽ trở nên tiêu cực. Nhưng nếu bạn nghĩ rằng bạn có thể học hỏi được từ điều đó, ngay lập tức nó sẽ chẳng còn là một vấn đề nữa.
Nếu bạn muốn mọi việc thay đổi, bạn cần bắt đầu với việc thay đổi bản thân.
Lời nói ra chính là sự phản ánh thế giới nội tâm của bạn. Bạn không biết rằng mọi người trên thế giới đều đang sống hỗn độn và căng thẳng sao? Và chẳng phải nó to tát bởi vì trong lòng họ đang hỗn loạn cả sao? Phải, chính là như thế. Chúng ta thích cái suy nghĩ rằng sự thay đổi của hoàn cảnh sẽ thay đổi con người. Nhưng nhìn theo chiều ngược lại - chúng ta cần thay đổi bản thân trước khi hoàn cảnh thay đổi.
Không có thất bại - chỉ có những cơ hội học hỏi.
Bạn nên xóa ngay từ 'thất bại' ra khỏi từ điển của mình đi. Tất cả những người vĩ đại từng đạt được bất cứ thành tựu nào đều đã từng thất bại hết lần này đến lần khác. Thực tế thì tôi nhớ Thomas Edison đã từng nói như thế này: 'Tôi không thất bại 10000 lần, tôi chỉ biết được 10000 cách mà nó không hoạt động'. Nắm lấy cái gọi là 'thất bại' của bạn và học hỏi từ nó. Hãy học cách làm nó tốt hơn ở lần sau.
Nếu bạn không có được điều bạn muốn, có nghĩa là cái gì đó tốt đẹp hơn đang đến. Tôi biết rằng điều này thì đôi lúc thật là khó tin. Nhưng đó là sự thật. Thường thì khi bạn nhìn lại cuộc đời mình, bạn sẽ thấy được tại sao một vài điều không thành hiện thực đôi khi lại là chuyện tốt. Có thể công việc mà bạn không được nhận sẽ lấy đi của bạn rất nhiều thời gian dành cho gia đình nhưng công việc bạn được nhận đã cho bạn một quỹ thời gian linh hoạt hơn. Hãy cứ tin rằng mọi việc diễn ra theo cái cách chính xác nó được cho rằng sẽ diễn ra.
Trân trọng khoảnh khắc hiện tại.
Khoảnh khắc này sẽ không bao giờ quay lại và mỗi khoảnh khắc đều chứa đựng điều gì đó quý giá. Vì thế đừng để nó qua đi mà bạn không hề để ý! Nó sẽ sớm chỉ còn là một ký ức. Mọi khoảnh khắc dù không vui vẻ nhưng một ngày nào đó nhìn lại bạn sẽ cảm thấy nhớ chúng. Giống như lời của một bài hát đồng quê của Trace Akins 'Bạn sẽ nhớ điều này... Bạn sẽ muốn điều này quay lại. Bạn sẽ ước những ngày này đã không trôi qua quá nhanh như thế...Bây giờ có thể bạn không biết đâu, nhưng một ngày nào đó bạn sẽ nhớ nó...'
Từ bỏ những ao ước. Hầu hết mọi người sống với 'suy nghĩ gắn bó'. Điều này có nghĩa là họ gắn mình với những mong muốn và khi họ không đạt được, cảm xúc của họ rơi tụt xuống mức bi quan. Thay vào đó, cố gắng luyện tập một 'suy nghĩ không lệ thuộc'. Điều này có nghĩa là khi bạn muốn điều gì đó, bạn vẫn sẽ cảm thấy vui vẻ kể cả khi bạn có đạt được nó hay không. Bạn vẫn giữ được cảm giác vui vẻ hay ít nhất là bình thường.
Hiểu và biết ơn những nỗi sợ.
Nỗi sợ có thể là một người thầy. Và vượt qua những nỗi sợ hãi có thể còn khiến cho bạn cảm nhận được mùi vị của sự chiến thắng. Ví dụ, khi tôi còn ở đại học, tôi sợ phải nói trước đám đông (một trong 3 nỗi sợ của tất cả mọi người). Vì thế bây giờ tôi cảm thấy thật là hài hước khi tôi không chỉ nói trước một nhóm người mỗi ngày như là một giảng viên mà tôi còn giảng dạy môn nói trước đám đông! Chúng ta chỉ cần luyện tập để vượt qua nỗi sợ hãi. Sợ hãi thực sự chỉ là ảo giác thôi. Nó tùy thuộc vào mỗi người.
Cho phép bản thân mình trải nghiệm niềm vui.
Bạn có thể tin có thể không, nhưng tôi biết rất nhiều người không có phép bản thân được tận hưởng niềm vui. Và họ thậm chí không biết là làm thế nào để trở nên vui vẻ. Một vài người thì gắn bản thân quá chặt với những vấn đề và sự hỗn độn của mình đến nỗi mà họ thậm chí không thể biết được họ sẽ là ai nếu không có những thứ ấy. Vì thế hãy cố gắng cho phép bản thân được tận hưởng niềm hạnh phúc! Ngay cả khi đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thì tập trung vào niềm vui thay vì sự gian khổ của bản thân là điều vô cùng quan trọng.
Đừng so sánh bản thân với những người khác. Nhưng nếu bạn so sánh bản thân mình, hãy so sánh mình với những người có hoàn cảnh kém hơn bạn. Bạn đang thất nghiệp? Hãy tỏ ra biết ơn vì bạn đang được sống ở một đất nước có trợ cấp thất nghiệp (bối cảnh ở Mỹ) bởi vì hầu hết mọi người trên thế giới sống dưới mức 750 đô-la một năm. Vì thế, nếu bạn không giống Angelina Jolie? Tôi cá rằng có nhiều người không giống hơn là những người giống cô ấy. Và bạn thì chắc chắn là ưa nhìn hơn nhiều người rồi. Hãy tập trung vào điều đó.
Bạn không phải là một nạn nhân.
Bạn cần phải ra khỏi con đường của mình. Bạn chỉ là một 'nạn nhân' của những suy nghĩ, lời nói, hành động của riêng mình. Chẳng ai làm gì bạn cả. Bạn là người tự tạo ra kinh nghiệm cho mình. Nhận trách nhiệm về bản thân và nhận ra rằng bạn không thể vượt qua được những giai đoạn khó khăn. Bạn chỉ cần bắt đầu với việc thay đổi những suy nghĩ và hành động của mình. Hãy từ bỏ tâm lý nạn nhân và trở thành người chiến thắng. Từ nạn nhân thành "Người chiến thắng".
Vạn vật có thể thay đổi và luôn thay đổi. “Và điều này sẽ nhanh qua đi' là một trong những câu nói mà tôi yêu thích. Khi chúng ta bị bế tắc ở một tình huống xấu, chúng ta nghĩ rằng sẽ không có lối thoát. Chúng ta nghĩ rằng sẽ không có gì thay đổi. Nhưng đoán thử xem? Nó sẽ thay đổi! Không có gì là vĩnh viễn trừ cái chết. Vì thế hãy thoát ra khỏi lối mòn của suy nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như thế này. Chúng sẽ không như thế. Nhưng bạn cần phải làm gì đó để thay đổi mọi thứ. Nó sẽ không tự xảy ra một cách kỳ diệu đâu.
Mọi thứ đều có thể. Những điều kỳ diệu xảy ra mỗi ngày. Thực sự là như thế. Tôi ước rằng có đủ không gian để tôi viết ra những điều kỳ diệu xảy ra với những người mà tôi biết - từ việc chữa được ung thư giai đoạn 4 một cách tự nhiên đến việc thấy bạn tri kỷ xuất hiện từ đâu đó. Tin tôi đi: những chuyện như thế xảy ra suốt ngày. Bạn chỉ cần tin rằng nó sẽ xảy ra. Một khi bạn làm được như vậy, bạn sẽ chiến thắng trận đấu.
Trong cuộc đời của mỗi người, dường như Ai cũng trăn trở về cái ‘Góc khuyết thiếu’ của mình.
Nhưng trên bước đường đời, tôi phát hiện ra rằng : chưa một ai có cuộc đời hoàn mỹ , ai cũng có vài thiếu sót hay khiếm khuyết hoặc không được như ai hằng muốn…….như ‘Góc khuyết thiếu’ vậy ! Luôn phải mang điều đó đi trong cuộc sống với những mưu cầu.. Nhưng đừng nên lấy đó làm nặng nề.… Trong cuộc sống của mỗi người, Thượng Đế không hẳn là bớt đi đâu, mà đều tạo nên một sự khuyết thiếu, nhưng….Tôi biết một thanh niên vui vẻ từ chối phẫu thuật tốn kém mà cha mẹ rất sẵn lòng, sẵn tiền để chữa bệnh điếc bẩm sinh. Cậu ấy tỏ ý mạnh mẽ : Hãy để con được vui sống với những gì trong Thế giới của con, trong khi con vẫn có thể giao tiếp, sống, lao động như mọi công dân tốt và bình thường khác! Bạn muốn hoàn hảo, nhưng ‘Góc khuyết thiếu’ vẫn bám theo Bạn như hình với bóng. Trước kia tôi cũng từng hận những thiếu sót trong cuộc đời mình, nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó. Bởi vì tôi hiểu rằng, ‘Góc khuyết thiếu’ của mình, giống như ‘Khoảng trống’ của Tinh thần ta, khiến Ta mong muốn và có cơ hội tiếp nhận được nỗi niềm Nhân sinh, luôn nhắc nhở ta cần khiêm tốn và phải biết thương yêu và chia sẻ với Người hơn. Nếu không có ‘Góc khuyết thiếu’, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi, chẳng cần cố gắng và vô cảm để có thể an ủi, hòa ca với người khác bằng trái tim Nhân ái. Ta không hoàn hảo, cuộc sống không như ý nhưng rất hay khi Ta vui vẻ mà cho rằng : có ‘Góc khuyết thiếu’, để may mắn, thành công đến với người khác khiến ta vẫn còn biết trầm trồ và ngưỡng mộ, vì đó là những điều Ta ưa thích và mong mỏi, phấn đấu… Khi nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có ‘Góc khuyết thiếu’ , Ta sẽ không tự kỷ và so đo với người , ngược lại càng quý giá những gì mình đã có hơn. Nếu Bạn có đủ mọi thứ ? Tinh thần Bạn sẽ chật chội, chỉ còn ý niệm về ‘Cái của mình’ mà không còn khoảng trống nào nữa để cảm thụ và thấu hiểu được nỗi niềm Nhân gian! Ngay cả Bầu Trời kia cũng sẽ thuộc về Bạn thôi, khi Bạn yêu nó…..Tuyệt vời hơn khi Bạn có thể tìm thấy Ai đó để chia sẻ …. Hãy kiểm lại những gì Cuộc Đời dành cho Bạn, sẽ nhận ra rằng, những điều Bạn có - của chính mình, quí hơn nhiều những gì không có - lại không thuộc về Bạn. Một phần của Thế giới thuộc về Bạn tùy thuộc Tinh thần Bạn chứa được bao nhiêu điều thuộc về nó. ‘Góc khuyết thiếu’, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuộc đời Bạn. Hãy chấp nhận và đối xử tốt với nó, cuộc sống của Bạn sẽ có niềm vui và cởi mở hơn. Điều khiến ta là ‘Duy nhất’ là bởi cái ‘Góc Khuyết thiếu’ của mình, nhưng Bạn hay hoặc dở chính là cách Bạn đã xử sự với nó như thế nào – đó chính là tính cách điển hình vậy. Nếu Bạn là một con Trai, có chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai không... Hay không muốn nặng mang như thế, hoặc cho rằng mình còn Góc nào cho hòn ngọc gì cả, để chỉ mong cuộc sống yên lành của một con Trai tầm thường?! Bạn thử quan sát một con Chuột… Nếu nó không may bị bắt nhốt trong cái lồng bẫy , nhưng trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, Nó có ăn không, hay là buồn khổ, nhịn đói, đợi bị giết chết ?! Bạn nên biết về tâm trạng kẻ tử tội : ( chính hắn không thể có cơ hội cho bất cứ Góc nhỏ nào nữa cả ). những ngày cuối cùng, hắn ta không còn nghĩ về hiện tại của mình, mà chỉ nghĩ tới Tương lai của những người thân còn lại ! Điều đó thật đáng để những người sống suy nghĩ ! Trước kia, dụng cụ để dành tiền bằng con Lợn đất rỗng, khi đầy, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu không có đồng nào thả vào, hoặc nó đặc, lành lặn đến tận ngày nay... sẽ trở thành một món đồ cổ quý chăng ? Và Bạn tự nhiên sẽ có một món tiền kha khá chăng ? Bạn muốn như thế nào ? Cho dù sau này Bạn không còn làm như thế nữa, nhưng hy vọng bạn sẽ có cách khác để tiết kiệm hoặc tạo thêm giá trị tương lai nào đó. Dù cách nào, đừng như con lợn đất đặc kia. Kẻ mang ‘Góc Khuyến thiếu’ , tuy hay bị cười nhạo là khiếm khuyết hay ngốc nghếch, nhưng dù thế , cũng nên cởi mở tấm lòng với những người khác.... và lạc quan tìm sự chia sẻ, và cộng hưởng. Sống cần đến một Tấm lòng rộng mở: thương mình, quí người….Bạn cố đi tìm một sự Tròn Đầy cho mình?... Nhưng bắt đầu, Bạn cần trở thành người có thể được người khác mong muốn ! Không hẳn Bạn sẽ giải quyết được mọi vấn đề , mà hướng dẫn người khác bước trên con đường Tương lai, mà Bạn là một trong những Sứ Giả của Niềm Tin & sự Tốt Lành ... Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi đâu, vì tôi sống ở trong Anh mà.... Nước trả lời: Tôi có thể cảm nhận, hứng được nước mắt của chị, trong ‘Những khoảng trống’ của trái tim tôi... Cuối cùng tôi cùng Bạn ngẫm nghĩ – phải chăng: Đủ là Thiếu một ít Nhờ vậy mỗi người sẽ : Gắng hơn một chút bằng nỗ lực tự thân để điều chỉnh nhu cầu, tự hoàn thiện mình hơn về tinh thần và hợp lí tối đa bên trong Biết vừa lòng với những gì mình đang có mà không rơi vào số đó, không hối hả để có được hơn bằng mọi cách , nhưng cũng không tự mãn để tiếp tục phấn đấu
Ba từ lạnh lùng đó đã đem đến cho tôi những cảm xúc dữ dội, phẫn nộ, sợ hãi, căm ghét. Năm 1982, tôi bốn mươi bảy tuổi, có một cuộc sống lành mạnh, thường xuyên chạy việt dã, đã bỏ rượu, thuốc lá và không ăn thịt tái từ lâu. Vậy vì cớ gì mà tôi lại bị ung thư vú? Thật không công bằng! Tôi là một trung tá không quân Mỹ mạnh mẽ, độc lập, đã lấy bằng Tiến sĩ. Sau hai cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi một mình nuôi dạy hai đứa con thành tài. Thế mà giờ đây tôi lại bị khuất phục trước sự sợ hãi với căn bệnh. Tôi trở nên yếu đuối, dễ bị tổn thương và tìm mọi cách để trốn tránh thực tại. Bệnh của tôi là một loại ung thư di căn khá nhanh, sau ba năm khối u đã lan đến xương và phổi. Để bảo toàn sự sống cho tôi, các bác sĩ buộc phải phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ phần ngực. Trong sự tuyệt vọng, tôi đăng ký tham gia một công trình nghiên cứu bệnh ung thư vú của bác sĩ John McDougall, với một chế độ ăn kiêng khắt khe (chỉ ăn rau củ, không được ăn bất cứ loại thực phẩm nào làm từ động vật) và phải chấp nhận không hóa trị và xạ trị. Khi đó, mọi người thân trong gia đình đều nghĩ đây là một quyết định điên rồ, vì không ai tin chỉ ăn kiêng lại có thể chữa được ung thư. Do không còn chỗ nào để bấu víu, tôi vẫn quyết định làm theo ý mình. Rồi tôi tình cờ biết đến một sự kiện thể thao có tên “Cuộc thi ba môn phối hợp dành cho người sắt”. Tôi mê mẩn khi nhìn thấy những vận động viên trẻ tuổi cự phách vượt qua quãng đường bơi gần 4 km, liền sau đó là đạp xe đạp hơn 180 km, rồi chạy việt dã đến 42 km. Với chế độ ăn uống mới, tôi thấy mình khỏe hơn, cơ thể trở nên nhẹ nhàng, nhanh nhẹn hơn, và thế là tôi quyết định sẽ luyện tập để tham gia cuộc đua. Tôi bơi cho đến khi không nhấc nổi tay mình lên nữa, đạp xe cho đến khi không đạp được nữa, chạy bộ cho đến khi không chạy nổi nữa và cử tạ cho đến khi không còn nhấc được quả tạ lên. Để làm quen với môi trường thi đấu, tôi tham gia bất cứ cuộc đua nào tôi có thể. Tôi đã tham dự “Cuộc đua tới mặt trời”, một cuộc đua dài gần 60 km, chạy lên đỉnh ngọn Haleakala cao 3.048 mét trên đảo Maui, Hawaii và đã giành chiến thắng dù đôi lúc đã muốn bỏ cuộc giữa đường.
Sau một thời gian luyện tập, tôi nhận ra mình ngày càng mạnh khỏe hơn, các nhóm cơ bắt đầu phát triển, những đốm đỏ trên xương, dấu hiệu của ung thư di căn, giờ đã biến mất, và khối u ở phổi vẫn giữ nguyên kích cỡ. Tôi không cần phải tiếp nhận hóa trị hay xạ trị, cũng như có thể tiếp tục thực hiện chế độ ăn uống phục vụ cho công trình nghiên cứu. Thứ duy nhất gợi nhớ lại bệnh ung thư đó là hai vết mổ dài, đỏ tươi nằm trên ngực, cùng bộ ngực xẹp lép như một thiếu niên.Thế là tôi quyết định đi giải phẫu thẩm mỹ để lại có được một cơ thể bình thường như trước kia. Giờ đây, sau hai mươi năm, trên người tôi chẳng còn dấu tích gì của bệnh ung thư nữa. Tôi vẫn tiếp tục chế độ ăn kiêng, cảm thấy mình khỏe mạnh và cân đối hơn bao giờ hết. Mật độ xương của tôi đã tăng lên khi ở độ tuổi ngũ tuần và lục tuần, một điều thường được cho là “không thể xảy ra” vì hầu hết mọi người đều cho rằng mật độ xương của họ sẽ càng giảm đi khi tuổi càng cao. Huyết áp của tôi là 90/60, nồng độ mỡ trong máu dưới 150, tôi có 15 phần trăm trọng lượng cơ thể là chất béo, và kết quả kiểm tra lượng sắt trong máu của tôi đạt con số tối ưu. Cho đến hôm nay, tôi đã tham gia “Sự kiện thể thao ba môn phối hợp dành cho người sắt” được sáu lần, cộng với trên một trăm cuộc thi thể thao ba môn phối hợp quy mô nhỏ khác, ngoài ra còn có sáu mươi bảy cuộc thi chạy việt dã và hàng trăm cuộc thi chạy bộ cự ly ngắn khác. Năm 1999, tôi được tạp chí Living Fit bình chọn là một trong mười Phụ nữ có thân hình cân đối nhất nước Mỹ. Tháng Hai năm 2000, trong một cuộc thi có tên Tuổi Cân Đối, điểm số của tôi bằng điểm số của một người ba mươi hai tuổi. Khả năng chơi thể dục nhịp điệu của tôi bằng một người mười sáu tuổi. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện thay đổi lối sống để chiến thắng bệnh tật của mình với mong muốn giúp thêm nhiều người có đủ sức mạnh để chiến thắng bệnh tật và giành lại sự sống từ tay thần chết.
Minh vật vã trong cơn đói thuốc. Anh không còn đủ lí trí để nhận ra điều gì. Nhìn cảnh tượng đó Vy sững sờ tột độ. Cô chẳng thể nào ngờ người yêu mình lại là kẻ nghiện ngập.
Căn phòng của Minh ngổn ngang những thứ đồ đổ vỡ. Minh quăng quật, đập phá như một kẻ điên cuồng. Tận mắt chứng kiến, Vy vẫn không thể nào tin được rằng, đó là người con trai đàng hoàng, đĩnh đạc lúc nào cũng phong độ và lịch lãm mà cô yêu bấy lâu. Minh được sinh ra trong một gia đình gia giáo, nề nếp. Bản thân anh trước giờ cũng luôn là “bầu trời tư cách” cho mọi người nhìn vào ngưỡng mộ. Vậy mà ngày hôm nay nhìn anh trong bộ dạng này Vy không khỏi bàng hoàng. Minh và Vy yêu nhau hơn 3 năm. Trong suốt ngần ấy thời gian, cả hai luôn cảm thấy hạnh phúc vì những gì mình đang có. Mọi chuyện tưởng êm đẹp chờ ngày tình yêu đi đến bến bờ hạnh phúc, nhưng chuyến đi công tác vào Nam cách đây nửa năm của Minh đã làm thay đổi nhiều điều. Chính trong lần xa gia đình, xa người thân đó, cuộc sống xô bồ chốn Sài Thành đã làm Minh bị cuốn vào những cuộc ăn chơi trác táng. Minh nghiện ma túy. Anh giấu không cho Vy biết chuyện. Minh cố gắng tự thoát ra khỏi cơn u mê đó nhưng không được. Trong lòng Minh lo sợ nếu Vy biết cô sẽ không thể tha thứ và chấp nhận anh. Chỉ một phút nông nổi mà Minh sa chân vào sai lầm như thế. Minh mệt mỏi khi luôn phải sống trong sự giả tạo. Trước mặt mọi người và Vy anh phải cố tạo ra một hình ảnh chỉn chu và đĩnh đạc, nhưng sau đó, những cơn đói thuốc hành hạ làm anh mệt lả. Minh gầy rộc người. Anh thường xuyên né tránh đi chơi cùng Vy với đủ lí do. Vy cảm thấy có điều gì đó thay đổi trong Minh. Cô cứ ngỡ anh thay lòng đổi dạ. Nhưng tối nay, cô ghé thăm Minh bất ngờ và tất cả những gì đập vào mắt Vy là cảnh Minh nằm co quắp, giẫy giụa vì lên cơn thèm thuốc. Vy hốt hoảng, cô đóng cửa rồi chạy vụt đi trong đau khổ. Một tuần liền Vy nằm khóc trên giường, cô vẫn không thể nào chấp nhận được sự thật đó. Minh tìm gặp Vy nhiều lần nhưng cô từ chối. Minh nhờ mẹ Vy chuyển cho cô tờ giấy. Cầm mảnh giấy, Vy run run lật mở: “Hãy cho anh cơ hội làm lại. Xin em đừng rời bỏ anh”. Vy nuốt nước mắt vào trong, lẳng lặng thay quần áo tới tìm Minh. Minh cố gắng tự thoát ra khỏi cơn u mê đó nhưng không được… Vy thấy Minh đang loay hoay tìm cách xích mình lại bằng một sợi xích to. Thấy Vy tới, Minh gục đầu khóc. Cô chạy lại ôm chặt lấy Minh: “Em tin anh sẽ vượt qua, em sẽ luôn bên anh. Hãy cố gắng vì tương lai của chúng mình anh nhé”. Những ngày sau đó, Vy xin cho Minh nghỉ việc ở công ty. Ngày nào cô cũng tới chăm lo, thuốc thang cho anh. Anh yêu cầu cô xích chân mình lại để ngăn mỗi khi cơn nghiện kéo tới.
Vy giấu mọi người chuyện Minh nghiện, cô muốn khi anh quay lại với cuộc sống bình thường vẫn được đón nhận sự tôn trọng từ phía mọi người. Cô tìm tới trung tâm cai nghiện, hỏi kĩ bác sĩ về cách cai tại nhà. Trong những lần Minh thèm thuốc, anh cào cấu thậm chí làm Vy bị thương nhưng cô vẫn quyết bên anh. Sau mỗi lần như thế, nhìn những vết xước đỏ lừ trên mặt Vy, Minh lại khóc vì đau đớn. Nhưng rồi gia đình Vy biết chuyện, mọi người ra sức ngăn cấm Vy qua lại với Minh, mặc cho Vy ra sức thuyết phục. Để ngăn không cho Vy tới thăm Minh, bố mẹ nhốt cô trên phòng. Những ngày sau đó, Vy bỏ ăn, nằm khóc một mình. Thấy con đau đớn như vậy trong lòng bố mẹ Vy xót xa vô cùng nhưng nghĩ tới cảnh con mình yêu một thằng nghiện ngập ông bà lại không đành lòng. Minh biết mọi chuyện. Anh ân hận vì đã đánh mất tình yêu đẹp của hai người chỉ vì những phút không làm chủ bản thân. Minh cố gắng quyết tâm cai nghiện để một ngày tới tìm gặp Vy và gia đình, dù cho ngày đó bố mẹ Vy có chấp nhận anh nữa hay không nhưng anh phải làm được thế như một lời cảm ơn dành cho Vy. Hơn 3 tháng Minh và Vy không được gặp nhau. Vy như người mất hồn vì sự cản ngăn từ phía gia đình. Cô đi đi về về như chiếc bóng. Còn Minh, hàng ngày hàng giờ anh chống chọi lại những cơn thèm thuốc và cuối cùng sự quyết tâm của Minh đã chiến thắng. Ngày đi khám bác sĩ, nghe kết luận anh chảy nước mắt vì hạnh phúc. Điều đầu tiên mà Minh muốn làm là thay một bộ đồ nghiêm chỉnh và tìm tới nhà Vy. Bố mẹ Vy vẫn giữ thái độ lịch sự mời anh vào nhà. Minh bắt đầu câu chuyện của mình bằng lời xin lỗi và những giọt nước mắt chân thành. Anh cầu xin ông bà cho anh có cơ hội được bên Vy vì cô là người con gái đã bên anh, giúp anh trong mọi hoàn cảnh và là người con gái duy nhất mà anh yêu. Trước những lời Minh nói, bố mẹ Vy chảy nước mắt vì xúc động. Ông bà còn chưa biết quyết định ra sao thì Vy chạy từ trên phòng xuống, quỳ gục dưới chân bố mẹ: “Xin bố mẹ hãy cho chúng con một cơ hội được bên nhau”. Nhìn Minh và Vy ông bà gạt nước mắt nâng hai con đứng dậy. Họ nắm thật chặt tay hai người: “Các con phải sống hạnh phúc nhé”.
Cơ hội thường ẩn nấp sau cánh cửa bất hạnh hay thất bại trước mắt.
- Napoleon Hill
Phim chụp cho thấy anh phải ngồi xe lăn, Jason. - Người bác sĩ nói bằng giọng nghề nghiệp dành cho những bệnh nhân mắc bệnh nan y. - Thị lực và ngay cả bàng quang của anh có thể không kiểm soát được.
Những lời đó như gáo nước lạnh dội vào vợ chồng tôi. Lúc ấy tôi 27 tuổi và mắc phải căn bệnh đa xơ cứng. Tôi đã muốn xua đuổi tin xấu đó, nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là biến khỏi phòng mạch ngay lập tức. Người bác sĩ này không hé mở tia hy vọng nào cả và còn đang làm chúng tôi sợ hãi. Tôi liếc trộm Tracy ngồi bên đang bắt đầu thút thít. Tôi quàng tay qua an ủi nàng. Chúng tôi lí nhí chào bác sĩ rồi vội vã ra về.
Tôi làm trong ngành xây dựng cùng với bố tôi, người sở hữu công ty. Công việc của chúng tôi là xây dựng những tòa nhà, khá vất vả nhưng tôi rất yêu thích nó. Tôi đã từng đi trên những thanh thép mỏng hồi mới 14 tuổi, vì thế khi ở tại công trình xây dựng tôi cảm thấy thân thuộc như ở nhà mình. Cha đã dạy tôi tất cả những cách thức làm việc.
Giờ đây, tôi không thể chịu nổi ý nghĩ làm ông phải thất vọng.
Sau khi đưa Tracy về nhà, tôi nói rằng có việc phải ghé qua văn phòng, nhưng thật ra tôi muốn đến một nơi mà tôi biết từ rất lâu rồi.
Tôi ngồi trên chiếc ghế dài của nhà thờ, cảm nhận những kỷ niệm ngọt ngào của thời thơ ấu ùa về. Tôi nhắm nghiền mắt khi thốt lên lời cầu nguyện trong lo lắng: “Lạy Chúa, con không lo gì cho mình, nhưng con sợ sẽ làm vợ và gia đình con thất vọng. Họ tin tưởng vào con rất nhiều. Con cầu xin Người hãy giúp con vượt qua thử thách này”.
Tôi đứng dậy ra về, trong lòng hy vọng những lời nguyện cầu của mình sẽ được đáp lại. Nếu có lúc nào đó tôi phải giữ vững niềm tin, thì đó chính là lúc này.
Vài tuần sau, báo địa phương đăng một mẩu tin thể thao về một người đàn ông tên Pat. Điều này như một phép màu bé nhỏ đến với tôi. Pat là một huấn luyện viên tại trường cao đẳng của tiểu bang, anh đã chiến thắng căn bệnh đa xơ cứng bằng một chế độ ăn kiêng và tập luyện nghiêm ngặt.
Cuối cùng tôi cùng đã tìm được người đồng cảnh ngộ, cùng căn bệnh và có lẽ cùng chung những nỗi hồ nghi và sợ hãi như tôi. Pat và tôi đã gặp nhau, trò chuyện hàng giờ về những thứ thực phẩm bổ sung, vitamin và chế độ luyện tập. Nhưng có một câu vẫn văng vẳng trong đầu tôi là “Cậu làm được mà, Jason. Đừng bỏ cuộc”.
Tôi bắt đầu chế độ ăn kiêng đặc biệt và tập những bài tập dành riêng cho các bệnh nhân đa xơ cứng, và tôi bám chặt nó với niềm tin tràn đầy.
Cũng có nhiều ngày trôi qua một cách u ám. Đó là những ngày tôi phải nhờ Tracy giúp tôi mặc quần áo. Trong những ngày ấy, Tracy rất tuyệt vời, yêu thương và nâng đỡ tôi hết mực. Tôi thấy mình thật may mắn. Dần dần, bệnh tật của tôi hồi phục rõ ràng. Có khi, những lời nói của người bác sĩ ngày nào dường như xa thăm thẳm.
Cuối cùng thì tôi đã cảm thấy sẵn sàng thiết lập một mục tiêu cho mình.
Thử thách xuất hiện dưới hình thức rèn luyện thân thể. Hồi còn học trung học và cao đẳng, tôi đã từng chơi đá bóng và cũng chẳng lạ gì với phòng tập cử tạ. Tôi siêng năng luyện tập sáu ngày trong tuần với một huấn luyện viên. Anh ấy hướng dẫn tôi theo nhiều cách thức cử tạ khác nhau. Mục tiêu của tôi là ra tranh giải trong một cuộc thi thể hình.
Vài tháng sau đó, bao công sức rèn luyện cuối cùng cũng đã đưa tôi đến với một cuộc thi với phần trình diễn trong ba phút. Tôi nhận ra mình đang đứng trước một khán phòng đông nghẹt người.
Tôi đã hoàn tất màn trình diễn của mình - gập cơ, duỗi cơ và phô diễn hình thể mà tôi đã dày công khổ luyện mới đạt được - rồi đi ra. Trong khi chờ ban giám khảo công bố điểm, tôi trông thấy gia đình cùng bạn bè đang ngồi ở hàng ghế thứ tư. Khi các giám khảo thông báo tôi xếp thứ sáu, lòng tôi trào dâng niềm hãnh diện lẫn thư thái. Lúc cúi chào khán giả, tôi trộm liếc nhìn về phía gia đình mình, tất cả họ đều đang đứng dậy vỗ tay hết mình chúc mừng tôi.
Trước khi chúng tôi đến một nhà hàng gần đó để ăn mừng, cha tôi đến bên và đặt hai bàn tay lên vai tôi rồi nói:
- Jason, cha rất tự hào về con. Với cha, con là người giàu nghị lực nhất.
Rồi cha nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Chúng ta xây dựng những nền tảng trong kinh doanh, nhưng cha muốn nói với con rằng, những nền tảng thực sự của cuộc sống chính là gia đình.
Tôi ôm chặt cha và nhìn thấy Tracy đang ra dấu chúc mừng thành công của tôi, nàng nở một nụ cười tươi và rạng rỡ.
Giờ đây, tôi và Tracy đã trở thành những người cha người mẹ đáng tự hào của hai cô con gái nhỏ của mình. Chúng quý giá hơn nhiều so với chúng tôi tưởng. Và mỗi ngày tôi đều nhớ đến lời cha: “Nền tảng thật sự của cuộc đời chính là gia đình”.
Đừng sợ thất bại. Lần thất bại thứ nhất cần phải có vì nhờ đó mà ý chí ta thêm vững vàng. Lần thứ hai có thể hữu ích. Nếu đến thất bại lần thứ ba mà ta vẫn đứng vững thì ta thật sự là một con người.
Có một cậu bé sống trong trại mồ côi từ nhỏ. Cậu bé luôn luôn ước mơ rằng mình có thể bay được như những chú chim. Mọi lời giải thích đều chẳng có nghĩa lý gì với cậu bé. Cậu ta hay thắc mắc rằng tại sao cậu lại không thể bay cơ chứ trong khi trong vườn thú còn có những con chim to hơn cậu ta, vậy mà chúng vẫn bay được.
Có một cậu bé khác bị liệt từ nhỏ, ước mơ duy nhất của cậy bé là có thể đi đứng và chạy được giống các cô cậu bé khác. Cậu bé cũng luôn hỏi bố mình lý do tại sao cậu lại không thể đi được.
Một hôm, cậu bé sống ở trại trẻ mồ côi được ra ngoài. Cậu ta đến công viên và nhìn thấy cậu bé bị liệt đang chơi trong hố cát. Cậu bé chạy lại đấy hỏi xem cậu bé trong hố cát kia đã bao giờ mơ ước được bay chưa.
- Tớ chưa bao giờ mơ như thế. – Cậu bé bị liệt trả lời – Nhưng tớ luôn ước rằng tớ có thể đi lại bình thường như cậu.
- Tớ xin lỗi, chuyện của cậu thật đáng buồn. Này, chúng ta có thể làm bạn với nhau được chứ?
- Tất nhiên rồi!
Hai đứa trẻ chơi với nhau rất vui vẻ cho đến khi bố cậu bé bị liệt mang chiếc xe lăn ra đón con trai mình về. Cậu bé có mơ ước được bay ra nói thầm điều gì đó vào tai bố bạn mình.
- Được thôi, nếu cháu muốn – Người bố vui vẻ đáp.
Cậu bé tiến lại chổ bạn mình và nói:
- Cậu là người bạn duy nhất của tớ. Tớ ước gì có một điều kì diệu sẽ làm cho bạn có thể đi lại được. Tớ chỉ có thể làm được cho bạn một điều nhỏ này.
Nói rồi cậu bé cõng ngay người bạn bị liệt của mình lên lưng và đi. Lúc đấu, cậu đi từ từ, rồi dần dần cậu chạy, chạy nhanh hơn. Cậu bé bị liệt hứng thú reo lên:
- Cảm ơn cậu, đây là lần đầu tiên tớ không cần xe lăn.
Cậu bé muốn được bay càng chạy nhanh hơn nữa dù mặt cậu đỏ bừng và áo thì ướt sũng mồ hôi. Người cha hạnh phúc nhìn hai đứa trẻ chạy vòng vòng quanh thảm cỏ. Cậu bé bị liệt giơ hai tay lên trời hét to:
- Bố ơi! Nhìn này, con có thể bay được rồi, con đang bay này!
Câu chuyện cảm động của hai cậu bé nhắc nhở chúng ta rằng: Nếu bạn không thể bay, bạn vẫn có thể giúp người khác bay. Cũng giống như là nếu bạn không thực hiện được ước mơ của mình thì bạn vẫn có thể giúp người khác thực hiện được ước mơ của họ. Cho dù ước mơ đó có giống hệt ước mơ của bạn. Và bạn vẫn hạnh phúc!
Năm 1974, tôi được hai mươi chín tuổi khi phải cấp tốc đưa con trai bảy tuổi đến gặp bác sĩ gia đình. Do quá nghịch, Doug ngã lộn nhào từ cái đu trong công viên và chổng đầu xuống đất. Vết rách trên da đầu của cháu không đến nỗi nghiêm trọng mặc dù máu tuôn xối xả.
– Không sao đâu, – vị bác sĩ điềm tĩnh nói, tay cầm kim.
Quả thật, chỉ cần ba mũi khâu và miếng băng cá nhân là cháu lại ổn cả. Cháu vừa rời phòng mạch vừa mút kẹo que, khoe khoang khoác lác với ông anh trai mười một tuổi của mình là Brad về “cuộc phẫu thuật”.
Tôi thì không ổn chút nào, chẳng khác gì một kẻ suy nhược lo lắng ngồi chờ trên cái ghế đẩu giữa gian phòng đầy mùi thuốc sát trùng với chiếc bàn khám trắng toát, hàng đống bông băng và gạc cùng những hộp kim tiêm. Bàn tay tôi nắm chặt lại, hơi thở của tôi gấp gáp còn dạ dày quặn lên như thể tôi ăn phải đá tảng. Mắt tôi cay xè khi rời khỏi văn phòng bác sĩ. Nhận ra điều đó, ông ấy bèn đặt bàn tay già nua đầy tàn nhang lên vai tôi và nói:
– Cô buồn ư, Dorothy. Có chuyện gì thế?
Chỉ cần chút quan tâm ấy thôi cũng đủ. Thế là tôi òa khóc, ngồi xuống và kể hết cho người bác sĩ tốt bụng nghe toàn bộ câu chuyện đáng buồn của mình. Đó là từ sự chia tay mới đây với chồng, rằng anh ấy đã ra đi như thế nào và giờ đây tôi không có chồng, không có công việc cũng như không được hỗ trợ gì trong việc nuôi nấng con cái.
Không nói gì, người bác sĩ chỉ mỉm cười và viết cho tôi một toa thuốc.
– Đây, – ông nói và đưa cho tôi một mẩu giấy sắp làm thay đổi cả cuộc đời của tôi sau này, – cái này sẽ giúp cô bình tĩnh lại.
– Liệu tôi có bị nghiện thuốc không ạ? – Tôi hỏi, nghi hoặc nhìn toa thuốc.
– Cô cứ làm theo chỉ dẫn trên chai, – ông trấn an tôi,
- và thư giãn.
Đó là toa thuốc Valium chống lo lắng, liều dùng mười milligram mỗi bốn giờ hoặc khi cần. Lọ thuốc có chín mươi viên nén màu xanh lơ nho nhỏ, mỗi viên giúp tôi cảm thấy hạnh phúc trong vài giờ, có tác dụng giúp tôi điềm tĩnh và sinh hoạt trở lại bình thường. Hàng ngày, tôi làm giáo viên dự bị bán thời gian, chăm sóc bọn trẻ và thậm chí còn bắt đầu hẹn hò trở lại. Tôi thở dài nhẹ nhõm và đã có thể ngủ trở lại.
Phải mất bốn năm tôi mới có thể rời khỏi thứ thuốc đó.
Chúng tôi chính thức ly dị vào năm 1975. Anh ấy và
bạn gái chuyển đến Nevada còn tôi chất bọn trẻ cùng tất cả những tài sản nào còn lại vào chiếc Big Bertha, băng ngang nước Mỹ đến quận Haight-Ashbury của San Francisco để bắt đầu lại từ đầu.
Cuộc sống lại tốt đẹp. Tôi tạo ra những tác phẩm nghệ thuật và bán cho công chúng. Tôi nuôi dưỡng các con. Và tôi hẹn hò. Tôi vẫn còn dùng khoảng bốn mươi đến năm mươi milligram Valium mỗi ngày nhưng rất hài lòng với tâm trạng yên ổn mới của mình và không hề thắc mắc gì về thói quen dùng thuốc đó.
Thật sự ra, tôi không hề biết mình đã trở thành một người nghiện cho đến một lần nọ, trong dịp nghỉ cuối tuần tôi hết thuốc và phải đợi đến ba ngày mới có thuốc trở lại. Chỉ sau vài giờ, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng ghê gớm trở lại. Nó xâm chiếm toàn bộ cơ thể tôi, như thể dung nham sôi sục chuẩn bị trào ra khỏi miệng núi lửa. Khắp mình mẩy tôi đau nhức. Từng mạch máu trong tôi căng lên như cái lò xo, đầu tôi co giật không nguôi, nhất là khoảng giữa thái dương và mắt. Tôi không tài nào làm những công việc thường ngày như đi chợ hay sửa xe. Tính khí tôi thay đổi liên tục. Tôi không thể nào ngủ được.
Tôi nhận ra mình có vấn đề. Để giải quyết tình trạng này, tôi quyết định không bao giờ để bản thân mình thiếu thuốc nữa. Vào những năm 1970, Valium được kê toa tự do ở San Francisco, dễ như mua chai rượu hay bao thuốc lá. Tôi biết có những đồng nghiệp trong giới thủ công xem Valium như “bữa trưa không thể thiếu”. Lúc nào họ cũng sẵn sàng mời bạn bè vài viên này khi cần. Tôi đã dùng đến năm mươi mốt viên mà không ai thắc mắc nhờ nói với bác sĩ là chai thuốc của tôi đã bị đổ trong nhà vệ sinh. Lần khác, tôi mua được năm mươi viên từ một người tàn tật muốn bán toa thuốc của ông ta để kiếm chút tiền từ những người nghiện như tôi.
Tôi không chỉ là nạn nhân duy nhất bị mắc bẫy Valium. Năm 1977, tại rạp hát Balboa, tôi xem bộ phim I’m dancing as fast as I can do diễn viên Jill Clayburgh đóng, nói về một người nghiện Valium lâu ngày. Nhân vật trong phim bị ám ảnh bởi một nỗi lo sợ đến nỗi không tài nào ngủ được, lúc nào cũng có cảm giác nhồn nhột, ngứa ngáy dưới da, bị co giật và cuối cùng được đưa đến bệnh viện tâm thần. Cuối phim, nhân vật này bị suy nhược thần kinh. “Đừng bao giờ cố bỏ thuốc một mình mà không có sự giúp đỡ của bác sĩ”, người bác sĩ trong phim cảnh báo nghiêm khắc. Bạn có thể phải chịu một kết cục như nhân vật trong phim này.
Tôi không chỉ biết mình là một người nghiện mà còn sợ cả chứng mất ngủ, cảm giác ngứa ngáy như kiến bò dưới da, những cơn co giật và cả căn bệnh mất trí nếu cố tự cai thuốc. Tôi cảm thấy mình như bị rơi vào một cái bẫy. Và chỉ có điều kỳ diệu mới có thể giúp tôi thoát khỏi thứ thuốc này.
Điều kỳ diệu ấy xảy đến vào tháng Hai năm 1978. Stuart, bạn thân và cũng là người yêu của tôi qua đời vì mô-tô của anh ấy bị một chiếc ô-tô vượt đèn đỏ tông phải. Năm đó anh ấy chỉ mới ba mươi chín tuổi. Hoàn toàn suy sụp, tôi chỉ còn biết cố gắng sống mạnh mẽ vì các con. Stuart vừa là bạn vừa là cha của chúng. Tôi đọc thấy trong mắt chúng nỗi đau và sự tổn thương ghê gớm.
Gần nửa đêm của ngày tang lễ, các con tôi đang ngủ say trong phòng của chúng. Riêng tôi ngồi cạnh chiếc bàn trong bếp, cầm ly nước trong tay và ba viên Valium. Tôi muốn làm giảm bớt nỗi đau của mình.
Nhưng ý nghĩ về Stuart đã khiến tôi dừng lại. Anh ấy đã từng đau khổ biết bao trong cuộc sống, từ nghèo khổ, chịu cảnh bố mẹ khắc nghiệt, nghiện ngập ma túy rồi trải qua cuộc ly dị cay đắng vài năm trước khiến anh bị tước mất cả quyền chăm sóc đứa con trai duy nhất. Thế nhưng chẳng bao giờ tôi thấy anh ấy giận dữ, cay đắng hay đổ lỗi cho ai cả. Lúc nào anh ấy cũng nhìn đời thật lạc quan. “Đôi khi đời hạ gục em, anh ấy nói, nhưng nếu em biết đứng lên, đứng lên trong mỉm cười, thì chẳng gì có thể làm em gục ngã nữa”.
Tôi nhìn những viên thuốc trong tay mình. Chỉ là một sự can đảm giả tạo – tôi nghĩ. Chúng có thể che đậy nỗi sợ hãi nhưng chẳng thể nào xua nó đi được. Thế là tôi quyết định sẽ không cần đến chúng nữa, và nhận ra mình đang mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trong suốt thời gian qua. Tôi bỏ mấy viên thuốc vào bồn vệ sinh và dội nước rồi đi ngủ.
Tôi cũng không hiểu tại sao sáng hôm sau và cả những ngày sau đó tôi không hề có những triệu chứng khó chịu khi ngưng thuốc. Tôi không thể lý giải điều kỳ diệu đã đến với tôi đêm đó bên chiếc bàn trong gian bếp như thế nào nhưng ơn Trời, nó đã đến. Kể từ đêm đó, tôi thoát khỏi cơn nghiện Valium cho đến mãi tận bây giờ.
Tôi tự hỏi không biết có phải tôi thoát khỏi cơn nghiện đó chính là nhờ khoảnh khắc nhận ra đời có thể hạ gục mình nhưng mình phải có đủ can đảm để mỉm cười và đứng lên hay không.
Rỗng… gì cơ? – Tôi mở to mắt, tim đập loạn cả lên khi bác sĩ giải phẫu thần kinh chẩn đoán. – Rỗng tủy sống, một căn bệnh rất hiếm gặp. Cô có một đường rò, một cái u nang bên trong dây thần kinh cột sống. Nó đang lan dần đến não của cô, do đó phải tiến hành phẫu thuật càng sớm càng tốt. Chuyện gì xảy ra vậy? Tôi không hề bệnh hoạn gì cả, chỉ đôi khi cảm thấy như bị tê cứng, ngứa râm ran hoặc có cảm giác như bị điện giật. Những triệu chứng đó đều không đau đớn mà chỉ khiến tôi cảm thấy hơi sợ. – Tôi không hiểu ông đang nói gì cả? – Tôi hỏi mà lòng cũng không chắc mình có muốn nghe ông ấy trả lời không nữa. Người bác sĩ vỗ nhẹ lên vai tôi và nhẹ nhàng nói: – Nếu những thứ đó tiếp tục lây lan lên trên, cô sẽ chỉ còn sống được vài tuần nữa thôi. – Nhưng liệu phẫu thuật có an toàn không? Người bác sĩ ngồi xuống cái ghế, xoay lại nhìn tôi. Ánh mắt ông đầy quan tâm dịu dàng: – Tôi là một người theo đạo Thiên Chúa và tôi luôn cầu nguyện cho tất cả những cuộc phẫu thuật mà mình thực hiện. Tuy nhiên, đôi lúc Chúa Trời cũng có kế hoạch riêng của ngài đối với các bệnh nhân của tôi. Đó là một cuộc phẫu thuật đầy nguy hiểm, tôi không che giấu cô điều đó. Ông đợi một lát cho tôi tiếp thu hết những gì ông vừa nói rồi tiếp tục: – Có thể cô sẽ không bao giờ đi lại được nữa hoặc sẽ chết. Cũng có thể cô sẽ bị liệt tứ chi hoặc bình phục hoàn toàn. Tôi sẽ chọc thủng búi dây thần kinh cột sống, đặt vào đó những đường ống dẫn để làm giảm bớt sức ép lên não sau. Tôi hứa sẽ làm tất cả những gì mình có thể. – Nhưng thưa bác sĩ, tôi không thể chết được. Tôi còn có hai đứa con nhỏ và chúng cần mẹ. – Thế thì tốt hơn cả là chúng ta nên phẫu thuật ngay. Cô có muốn tôi hẹn ngày luôn không? – Trước nay bác sĩ có tiến hành phẫu thuật này bao giờ chưa ạ? Và một lần nữa, tôi sợ hãi khi nghe ông đáp: – Có, một lần, và kết quả rất tốt. Kể lại mọi chuyện cho chồng tôi cũng khó khăn không kém gì khi nghe bác sĩ thông báo kết quả chẩn đoán. – Em này, chúng ta phải gặp một bác sĩ khác để lấy thêm ý kiến. Nhưng người bác sĩ đãbảo ông không bao giờ tiến hành phẫu thuật mà không cầu nguyện trước đó. Do đó, tôi chỉ muốn ông ấy mổ cho mình! Vài tuần sau, tôi xuất viện. Với cái cổ băng trắng và đôi chân kéo lê, nhờ có Chúa và đôi nạng, tôi đã đi được! Trước nay tôi vẫn thường xem m.nh là một kẻ ngoan đạo. Tôi đi nhà thờ những lúc thuận tiện, yêu quý đại gia đình nhà thờ của mình mỗi khi nghĩ về họ, và luôn dạy các con phải cầu nguyện mỗi đêm khi chúng không quá bận học hoặc buồn ngủ. Thỉnh thoảng có vài đêm chúng tôi cũng đi ngủ mà bỏ qua nghi thức cầu nguyện. Nhưng hiếm khi nào tôi nghĩ đến hai từ “phép màu”. Cảm ơn Chúa là nhà thờ của tôi đã nghiêm túc hơn tôi. Hàng ngày, vị mục sư của tôi, vốn không ngồi thẳng được vì bị cứng khớp đốt sống, tự trườn mình vào ghế sau trên ôtô khi được vợ chở đến thăm tôi mỗi ngày suốt những tuần tôi nằm viện. Sau khi xuất viện, vài tuần sau đó tôi đã có thể đi nhà thờ trở lại. Đại gia đình yêu quý của tôi trong nhà thờ đã chuẩn bị sẵn một cái ghế đặc biệt để tôi có thể ngồi mà không bị tổn thương cổ vì tôi đã mất hẳn đốt sống thứ 7 trên cột sống. Cuộc sống quen thuộc trước nay của tôi bỗng đình trệ. Tôi phải học cách đón nhận những điều ngoài ý muốn và chấp nhận những điều không thể chấp nhận được. Điều kiện sức khỏe buộc tôi phải học lấy những kỹ năng sống mới và từ bỏ những thói quen cũ. Tôi học được cách trân trọng số ít bạn bè đích thực, những người đã luôn ở bên tôi trong lúc khó khăn này. Tôi học được cách đối diện với tình trạng eo hẹp tài chính vì bệnh tật kéo dài đối với một gia đình lao động như gia đình của tôi. Nhưng quan trọng hơn cả là tôi nhận ra những gì mà tình yêu có thể giúp chúng ta vượt qua trong cuộc sống. Trước kia tôi và chồng đã lên kế hoạch du lịch theo kế hoạch nghỉ ở nhà trường. Thế nhưng anh ấy đã làm tôi ngạc nhiên sớm hơn mong đợi. Một hôm, anh về nhà bằng một chiếc ô tô cũ to đùng màu nâu. Tôi sốc khi nhìn những bậc thang to đùng dẫn lên cửa xe. – Bộ anh không nhớ là em không leo thang được sao? Anh trả nó lại đi. Em nghĩ kế hoạch của chúng ta phải hoãn lại hoặc thậm chí là hủy luôn anh à! – Anh trả được, vì vẫn chưa mua dứt khoát. Nhưng em quên là anh còn có hai cánh tay sao? Anh có thể bế em lên mấy cái bậc đó mà. – Anh chỉ vào cái chỗ trống trước cửa sổ. – Anh sẽ lắp thêm cho em một cái tựa đầu thoải mái hoặc thậm chí là một cái ghế nâng ở chỗ đó. Thế là chúng tôi giữ lại cái xe. Trước kia tôi là một tay chơi bowling đáng nể. Khi giải mùa đông bắt đầu, tôi đã khá hơn tuy vẫn còn yếu, cổ vẫn còn đeo nịt và đi phải có gậy. Các bạn trong đội đề nghị tôi đến xem và cổ vũ cho họ thi đấu. – Dĩ nhiên nếu cậu nghĩ mình chơi được, bọn tớ vẫn cần một tay nữa đấy. Bọn tớ vẫn chưa tìm người thay chỗ cậu đâu. – Mình không thể. Hơn nữa, mình sẽ khiến cả đội thua mất. – Nhưng bọn mình vẫn muốn cậu tham gia, nếu cậu cố gắng. – Ừ, có thể. – Do không thể cầm được quả bóng nặng nề, tôi chọn một trong những trái bóng dành cho trẻ con, mang giày chơi bowling vào, nắm chặt bóng và tung vào đường băng. Trái bóng đi khá tốt và tôi đánh ngay được ba hay bốn pin. Cả t.a nhà đầy người bắt đầu vỗ tay. Tôi trở lại vị trí trong đội của m.nh, tập tễnh với cây gậy và cái cổ băng kín. Tuy kết quả có giảm sút nhưng điều quan trọng là tôi đang chơi bowling! Thậm chí tôi còn thắng được một cái cúp. Đó là chiếc cúp đặc biệt do đồng đội của tôi làm tặng, trên đó có khắc chữ: Người chơi bowling can đảm nhất.Đến giờ nó vẫn là chiếc cúp được tôi nâng niu nhất. Đội của tôi cũng giành được một chiếc cúp – chúng tôi đứng ở vị trí cuối cùng! Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ ngừng đánh giá bạn bè, gia đình và những niềm tin tâm linh nếu không mắc phải căn bệnh rỗng tủy sống này. Thậm chí tôi còn nhận ra mình có một tài năng tiềm ẩn. Tôi bắt đầu viết bài trên tờ tin tức của Dự án Liên minh Rỗng tủy sống Hoa Kỳ. Mục “FACES” viết về những người đang chịu đựng căn bệnh này trên khắp nước Mỹ, giúp họ cảm thấy bớt đơn độc. Tôi còn tạo ra một nhóm hỗ trợ cộng đồng tại địa phương và tham gia vào một nhóm hỗ trợ bạn hữu, chuyên trả lời mọi cuộc gọi của các bệnh nhân rỗng tủy sống đang thấp thỏm vì lo sợ trên toàn thế giới. Tôi thấy mình có phước vì Chúa đã lấy đi cái rủi và biến nó thành cái may, cái ân phước cho tôi, khiến tôi trở thành một con người tốt hơn.
-Tránh qua đi nào, chậm như rùa! - Jack la lên, đấm tay lên cái kèn - Xê cái đống sắt vụn ra khỏi đường đi! - Anh giật mạnh tay lái sang trái và vượt qua chiếc xe hơi chạy chậm hơn, bấm còi inh ỏi khi vượt qua nó. Hai chiếc xe đang ở rất sát nhau.
Đột nhiên, trong kính chiếu hậu xe anh hiện lên những ánh đèn xanh lập lòe. Đó là một chiếc xe cảnh sát không hú còi!
- Ôi, tuyệt! - Jack gầm lên - Sao tối nay mình lại xui xẻo thế không biết!
Anh hãm dần tốc độ lại rồi dừng xe dưới cột đèn đường, lo lắng nhìn vào kính. Một viên cảnh sát tuần tra to béo mở cửa xe bước ra. Thời gian dường như vô tận; viên cảnh sát đứng bên chiếc xe hơi của mình, đội mũ lên cái đầu tóc cắt ngắn ngủn rồi chỉnh lại thắt lưng và bao súng ngắn.
Cử chỉ chậm chạp của ông ta khiến Jack sốt ruột. Cuối cùng người đàn ông béo phệ ấy cũng bắt đầu cất bước từ từ. Jack ngồi bất động tại chỗ đến khi một luồng ánh sáng chói mắt chiếu vào đùi rồi lên mặt anh. Một tiếng gõ mạnh trên cửa kính xe hơi thúc anh nhấn nút trên hộp điều khiển; kính xe từ từ hạ xuống.
- Chào anh, anh có biết tại sao tôi giữ anh lại không?
- Dạ biết, thưa ông. Tôi đang vượt nhanh, và tôi có phần không chú ý đến phía sau, nhưng tôi có chuyện gấp ạ.
- Tôi biết thế. Anh có thể cho tôi xem bằng lái và số đăng ký của anh không?
Trong khi Jack lục lọi cái bóp của mình, viên cảnh sát tiếp:
- Anh biết là anh đã đi 58 dặm/giờ trong một khu vực chỉ cho phép chạy 45 dặm/giờ chứ?
Jack ngước lên:
- Ôi, Chúa ơi. Tôi không biết là mình đã lái quá nhanh như thế. Ông biết không, tôi đã lái hơn 7 giờ để đến đây. Chị tôi gọi đến sở làm và bảo tôi phải về nhà. Mọi người không nghĩ rằng mẹ tôi sẽ qua khỏi đêm nay; bà ấy bị ung thư và sức khỏe rất kém trong 6 tháng qua.
Rồi anh cất giọng nài nỉ:
- Xin lỗi tôi đã chạy hơi nhanh, tôi cố gắng về nhà trước khi quá muộn.
Viên cảnh sát ghi chép gì đó vào hồ sơ một lúc, sau đó xé mảnh giấy trên cùng và đưa nó cùng tấm bằng lái lại cho Jack.
- Tôi lấy làm tiếc là mẹ anh không khỏe, Jack ạ, nhưng anh lái xe quá tốc độ. Tôi đã xem xét và đặt mình vào trường hợp của anh, tôi quyết định lần này chỉ cảnh cáo anh thôi.
- Cám ơn ông! Cám ơn! Tôi thật sự cảm kích tấm lòng của ông!
- Không có gì. Giờ thì lái an toàn một chút, lúc này mà gia đình anh phải vào phòng cấp cứu với anh thì thật là tội cho họ đấy, anh bạn ạ!
- Ông nói đúng, cám ơn ông lần nữa! Tôi sẽ cẩn thận hơn.
- Hy vọng thế. Chúc một buổi tối tốt lành!
Mười lăm phút sau, Jack cho xe lăn bánh vào con đường đầy ắp những kỷ niệm thời thơ ấu của mình. Anh bước vào nhà, ngôi nhà cũ thân yêu hoàn toàn yên lặng ngoại trừ tiếng tích tắc nhỏ phát ra từ chiếc đồng hồ của ông ngoại và những âm thanh nhẹ từ các tấm ván dưới chân anh. Chị anh, Suzie, đang ở trong bếp làm bánh sandwich.
- Jack! Em đã về. - Cô thốt lên và ôm lấy anh. - Chị lo là em phải chạy quá xa! Em đi đường thế nào?
- Ổn cả chị ạ. Bob đã về chưa?
- Nó đã về được vài giờ rồi. Nó mới đi ngủ một lúc thôi.
Thấy Jack nhìn chiếc bàn chất đầy bánh ngọt, bánh nướng, gà nướng và những đĩa thịt nguội trên bếp, Suzie hỏi:
- Em có đói không? Để chị dọn cho em một dĩa nhé? Mấy cô từ nhà thờ của mẹ đã mang những thức ăn này đến đấy! Trong tủ lạnh còn có giăm bông nữa.
- Không, cảm ơn chị, em muốn gặp mẹ. Mẹ thế nào rồi chị?
- Mẹ suy sụp nhanh từ hôm qua, nhưng mẹ không yếu như khi chị gọi cho em trước đó.
- Thế thì tốt rồi! Lát nữa em sẽ gặp chị sau.
Jack quay đi và bước nhanh qua phòng khách, ra hành lang để rồi sang phòng ngủ của mẹ anh. Dừng lại bên ngoài cửa phòng, anh nhẹ nhàng gọi:
- Mẹ ơi! - Sau đó, Jack đẩy cửa bước vào - Con, Jack, đây mẹ.
Jack đã không ngờ đến những gì anh thấy kế đó. Căn phòng ngủ của mẹ trông vẫn như xưa, ngoại trừ một điều: ngay giữa giường, trong một quầng sáng vàng nhạt là thân hình tiều tụy yếu ớt của mẹ anh.
- Mẹ! - Jack kêu lên, chạy đến bên bà. Tim anh như đông cứng trong lồng ngực đến khi mẹ anh cựa mình, quay đầu lại nhìn anh.
- Con về thăm mẹ đây, mẹ.
Mẹ Jack từ từ mở đôi mắt mệt mỏi rồi mỉm cười với anh.
- Jackie! - Bà nói yếu ớt, đặt một bàn tay lên má anh - Con đây rồi!
- Vâng, con đây! - Jack cười tươi dù những giọt nước mắt chỉ chực trào trong mắt anh - Con đây mẹ!
- Mẹ đang đợi con, mẹ biết thế nào con cũng về mà!
- Vâng, thưa mẹ, con đã tức tốc quay về. Con phải ở bên mẹ chứ.
- Cám ơn con, Jackie - Bà nói và vỗ nhẹ tay lên má anh. - Dạo này con ra sao rồi?
- Con ổn cả... Mẹ đừng lo lắng gì cho con hết. Con đến đây để xem mẹ thế nào!
- Con biết sức khỏe mẹ mà, Jackie. Mẹ sắp chết rồi. Mẹ muốn biết là con ra sao kia. Nhà hàng đó làm ăn có khấm khá không?
Jack buông một tiếng thở dài.
- Cũng như trước thôi mẹ à. Nancy bảo con có thể sang đó làm nếu con muốn, nhưng cô ấy dường như không thật sự muốn con nghỉ làm ở Trung tâm bất động sản đâu mẹ. Cô ấy bảo con nên hài lòng với những gì con đang làm.
- Nhưng con thấy thế nào?
- Thật sự là điều đó phần nào làm con lo ngại. Công việc của con ở Trung tâm bất động sản này khá tốt; con đã làm ở đây hơn 16 năm và kiếm khá nhiều tiền. Chúng con đã có những gì chúng con cần... và hầu hết những gì chúng con muốn...
Bà nhìn thẳng vào mắt anh:
- Thế có chuyện gì? - Đôi mắt đã già và mệt mỏi của bà vẫn sắc bén đủ để thấy rằng còn điều gì đó trong đầu anh ngoài những gì anh đang nói.
Anh dịch người một cách thiếu thoải mái bên mép giường.
- Nhưng... điều đó không đủ. Con không còn hài lòng với những gì con đang làm nữa. Tiền bạc thì không có gì phải bàn, nhưng công việc không còn làm hài lòng con nữa. Mẹ có hiểu ý con không?
- Có, - bà trả lời mà mắt nhắm lại và gật đầu đồng tình; bà hiểu anh muốn nói gì. Bà đặt bàn tay mình lên tay con rồi siết nhẹ trong khi anh nói tiếp:
- Hồi mới bắt đầu công việc ở Trung tâm bất động sản, con thích lắm! Con thật sự thích tiếp xúc với mọi người và giúp họ tìm đúng ngôi nhà họ muốn. Con đã từng yêu thích ánh mắt của những đôi vợ chồng trẻ khi trao cho họ chìa khóa căn nhà mới của họ. Thật là cảm động!
- Thế điều gì đã xảy ra với sự cảm động đó? - Mẹ anh thì thầm hỏi trong khi mắt vẫn nhắm lại.
- Không có điều gì thay đổi cả. Mọi thứ vẫn vậy nhiều năm qua, cuộc sống của con đã trở thành lề thói. Công việc làm ăn của con thì tốt, càng ngày con càng bán được nhiều nhà. Sau một thời gian những cảm xúc hào hứng đó dường như không còn tác động như xưa nữa.
Anh ngồi đó một lúc, miên man suy nghĩ. Điều gì đã xảy ra với những ngày xưa tươi đẹp đó? Từ từ, anh quay về thực tại và nhận thấy mẹ đang ngáy nhẹ. Anh ôm bà một lát, lấy làm lạ rằng thật ấm áp làm sao!
Anh nhẹ nhàng đứng lên, đặt nhẹ tay mẹ lên giường rồi ngồi vào chiếc ghế cạnh bên. Chỉ trong nửa giờ mà bao nhiêu suy nghĩ cứ tuôn chảy qua tâm trí anh trong khi anh nhìn mẹ đang ngủ, hơi thở đều đặn.
Tất cả những năm tháng tốt đẹp xưa đâu rồi? Những giấc mơ của anh đâu cả rồi? Anh có thể làm gì để mang chúng quay trở về?
- Thế con định thế nào? - Mẹ anh hỏi như thể cuộc chuyện trò giữa hai người chẳng hề bị gián đoạn. Jack giật mình ngước lên.
- À, Giovani, chủ nhà hàng Fratelli vẫn muốn con cân nhắc việc đến chỗ ông ấy học việc. Con đã gặp Giovani vài tuần trước tại nhà hàng và ông ấy hỏi con có còn xem xét lời đề nghị của ông không.
- Thế con có xem xét không? - Bà hỏi một cách yếu ớt, gần như đang mơ.
- Con thật sự thích học làm đầu bếp - Jack vừa nói vừa chuyển sang ngồi tại mép giường cạnh mẹ - Mẹ biết con luôn thích nấu nướng mà, con cũng có khả năng đầu tư vào nhà hàng, nhưng con vẫn cảm thấy đó chỉ là một giấc mơ ngớ ngẩn và ích kỷ.
Bà đưa tay ra tìm bàn tay con trai, sau đó bà nắm những ngón tay ấy và giữ chặt chúng.
- Jack, mong muốn được hạnh phúc không có gì là ích kỷ cả. Nếu Nancy không phản đối thì còn gì ngăn cản con đâu?
- Nhiều thứ lắm, mẹ ạ! Con thích nấu ăn, nhưng sẽ ra sao nếu con không thích hợp làm đầu bếp? Mẹ có nhớ món bánh nướng Hoàng Gia mà con đã làm trong ngày họp mặt gia đình mình vài năm trước không? Hôm làm món đó con rất vui. Có lần Giovani gọi con vào bếp và chỉ cho con cách nấu món Sò Hoàng Hậu. Lần ấy con hết sức kinh ngạc! Ông ấy là đầu bếp bậc thầy. Nhưng có một sở thích, hay thậm chí là có tài nấu nướng thì khác với việc làm một đầu bếp chuyên nghiệp. Nếu con không có được những điều con mong muốn thì sẽ ra sao?
- Con sẽ không bao giờ biết nếu con không thử Jack ạ!
- Nhưng mẹ à, con không thể đánh cược tương lai với một ý thích tức thời, mẹ biết đấy, việc rút lui không dễ dàng chút nào cả. Chuyện đó mạo hiểm thật sự! Con không biết tí gì về việc kinh doanh nhà hàng. Con nghĩ rằng đó là điều Nancy quan tâm nhất; con không thích dấn thân vào chuyện gì mà có thể gây hại cho chúng con.
- Nghe này con trai, - bà nghiêm giọng nhưng vẫn nhẹ nhàng. - Một nhà thơ có lần đã nói rằng: “Trong tất cả những lời tồi tệ phát ra từ lưỡi hay ngòi bút, những lời đáng trách nhất là ‘Hẳn có lẽ đã’”. Nếu bây giờ con không chấp nhận rủi ro nào đó thì sau này, con sẽ phải sống trong hối tiếc đấy!
- Con hiểu. Mẹ nói đúng mẹ ạ. Mẹ biết không, Giovani nói ông ấy sẽ dạy con mọi thứ ông ấy biết, ông ấy đã làm công việc này gần 40 năm rồi! Nếu mọi việc tốt đẹp, nó thật sự có thể tốt cho cả con và Nancy. Khi Giovani nghỉ hưu, ông ấy sẽ cho con cơ hội mua lại sản nghiệp của ông. Con chỉ không biết phải làm gì; đó là một canh bạc! Con nên làm gì đây mẹ?
Im lặng. Mải chìm đắm trong suy nghĩ của mình, một lúc sau Jack mới lưu ý rằng căn phòng đã trở nên yên lặng. Anh mỉm cười, khuôn mặt mẹ anh đang nghỉ ngơi mới yên bình làm sao. Anh đặt nhẹ tay lên tay bà và nắm lấy nó. Có điều gì đó dấy lên trong anh. Anh nhìn mẹ kỹ hơn, siết chặt tay bà và âu yếm gọi khẽ.
- Mẹ! Mẹ!
Căn phòng càng im lặng hơn.
Jack nâng tay mẹ lên và dịu dàng hôn lên những ngón tay bà. Thật ngạc nhiên, nó vẫn ấm làm sao. Một giọt nước vỡ trong mắt anh. Nhẹ nhàng đứng dậy khỏi giường, anh đặt tay mẹ lên người bà rồi ngập ngừng đi ra khỏi phòng, vừa đi vừa gọi anh chị mình.
Rạng sáng hôm đó, sau khi các y tá và nhân viên khám nghiệm tử thi cùng những nhân viên ở nhà tang lễ đã đi hết, Jack ngồi một mình trước hiên nhà. Bầu trời hướng đông đang chuyển sang màu xám và từng ngôi sao đang biến dần, Jack ngồi nhớ lại những điều sau cùng mẹ anh đã nói. Ngước nhìn bầu trời trong xanh anh tự hứa:
-Con sẽ thực hiện những lời mẹ đã dạy, mẹ ạ! Con sẽ không sống một cuộc sống hối tiếc! Con sẽ mạo hiểm! Con sẽ làm như thế!
Con tàu rất an toàn khi neo đậu ở cảng, nhưng người ta đóng tàu không phải vì mục đích đó.
- Grace Hopper
Video đang được quan tâm nhiều:
Nếu một ngày Thế Giới smartphone sẽ ra sao?