MỚI NHẤT

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ Thuật Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ Thuật Sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Hạnh phúc là gì?

hanh-phuc-la-gi

Hạnh phúc là khi biết rằng có những người luôn đứng sau bạn, dõi theo từng bước chân bạn đi, nở nụ cười mãn nguyện mỗi lúc bạn thành công...

Hạnh phúc là những gì bạn thấy trên gương mặt một người mẹ khi thấy hình hài đứa con bé bỏng khỏe mạnh chào đời.

Hạnh phúc là niềm vui của một ông bố trẻ khi dang rộng vòng tay đón lấy đứa con chới với sà vào lòng sau những bước chân chập chững đầu tiên.

Hạnh phúc đó lớn dần theo từng ngày con khôn lớn, từng khoảng khắc sẻ chia và từng bước chân con bước vào đời.

Hạnh phúc là mỗi lúc cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của bà, mộng mị trong những câu chuyện cổ tích và bước vào xứ sở thần tiên bởi lời ru ngọt ngào.

Hạnh phúc là mỗi lần được lăng xăng chạy theo ông ra đồng câu cá hay ngồi nhìn ông tỉa tót cây cảnh, chăm sóc từng mớ rau trong vườn. Để được ông kể những câu chuyện và lắng nghe những chiêm nghiệm về cuộc đời. Để thấy rằng cuộc sống thì thật đẹp, thế giới thì thật bao la và lòng người thì đầy tình thương mến.

Hạnh phúc là những giây phút thảnh thơi cùng bạn bè tụ tập sau mỗi giờ học căng thẳng. Được nói những gì mình thích, làm những việc mình muốn và sống hồn nhiên với những gì mình có.

Hạnh phúc là khi thấy thằng bạn thân hớt hải chạy đến trong cơn mưa chỉ để thấy rằng bạn vẫn ổn. Là biết rằng có một người luôn lắng nghe, luôn đồng cảm, luôn sẻ chia và luôn bên bạn mỗi lúc bạn cần bằng một sự quan tâm và tình cảm chân thành nhất.

Hạnh phúc là khi biết rằng có những người luôn đứng sau bạn, dõi theo từng bước chân bạn đi, nở nụ cười mãn nguyện mỗi lúc bạn thành công, động viên mỗi lúc bạn vấp ngã và rơi nước mắt khi bạn gặp phải những khổ đau trong đời.
Và hạnh phúc là khi có thể cầm tay một ai đó để cùng bước phía cuối con đường!

Có thể người đó không thể mang lại cho bạn một cuộc sống đầy đủ vật chất nhưng bạn có thể nhận được một tâm hồn giàu sang tình cảm.

Có thể đó là một không hoàn hảo nhưng bạn luôn nhận được một tình yêu trọn vẹn.

Có thể tình yêu của người đó không thể xóa tan mọi đau khổ và tổn thương bạn gặp phải trong đời nhưng người đó chắc chắn người đó sẽ không bỏ rơi bạn lúc khó khăn, thất bại.

Nhưng đôi khi hạnh phúc cũng đơn giản chỉ là...

  • Là bữa cơm đầm ấm quây quần của một đứa con xa quê trở về với tổ ấm.
  • Là khi cho đi một tình yêu không vụ lợi.
  • Là khi được nhận một sự hi sinh không cần đền đáp.
  • Là khi bạn luôn có một mục tiêu phía trước để vươn đến.
  • Là khi bạn nỗ lực hết mình để vượt qua khó khăn và hài lòng với những gì mình đạt được.
  • Còn bạn, bạn có đang hạnh phúc không?


Cánh cửa và cuộc đời chính bạn

canh-cua-va-cuoc-doi-chinh-ban

Trước Tết, hai bố con cùng sơn lại cửa ra vào. Mỗi người phụ trách một cánh. Cả hai cùng nhễ nhại mồ hôi, vừa làm vừa nói chuyện trên trời dưới đất.

Gần 3 giờ sau, hai cánh cửa hoàn tất, bố dọn dẹp rồi bảo con ngắm nhìn lại tác phẩm của mình. Vết cọ không đều, loang lổ chỗ đậm chỗ nhạt… Nói chung là xấu hơn tác phẩm của bố. Người con có vẻ chán nản.
Và câu chuyện của bố bắt đầu:

“Con trai nhìn nhé, cánh cửa giống như cuộc đời con vậy. Mỗi nhát cọ là một ngày sống, con chỉ có thể có một cánh cửa/một cuộc đời hoàn chỉnh nếu từng nhát cọ/ngày sống của con được chăm chút.

Hãy tự mình cố gắng hết sức và đừng vội chán nản, thất vọng khi so sánh với người khác. So với cánh cửa của bố sơn, con nói cánh cửa của con xấu, nhưng bố lại muốn con nhìn theo một cách khác. Chẳng ai tự nhiên mà giỏi giang, khéo léo cả. Cánh cửa của bố đẹp hơn chỉ vì bố có kinh nghiệm hơn con. Bằng tuổi con, có lẽ bố sơn còn tệ hơn con bây giờ.

Con ạ, con chỉ có một cánh cửa để sơn, một cuộc đời để sống, nếu nó loang lổ xấu xí, con phải lãnh hậu quả, khó có cơ hội để làm lại. Thực ra, con cũng có thể làm lại đấy, nhưng khi đó những người đồng hành cùng con đã đi vượt lên, đã làm những việc khác cao hơn, xa hơn và đẹp hơn.

Con có thể học được cách tính lượng sơn, thời gian cần sơn, cách pha sơn… nhưng điều quan trọng nhất là con phải học được cách sơn cửa ấy một cách chăm chút, cẩn thận, hiệu quả… Không quan trọng ta làm việc lớn hay việc nhỏ mà quan trọng là ta đã làm việc ấy như thế nào. Chính cung cách con làm việc sẽ cho thấy con là con người như thế nào, con ạ.”

“Nhưng mình cũng có thể thuê người khác sơn cửa cho mình mà bố?”
“Đúng, nhưng mình không thể thuê người khác sống cuộc đời của mình”
“Bây giờ con sơn lại hay sao bố?”
“Không, cứ để vậy đi. Với con, đó là bài học suốt năm nay, với bố, đó là một tác phẩm của con trai mình, dù vụng về ngây ngô, đó cũng là của con. Bố thích ngày nào bố con mình cũng nhìn thấy cánh cửa này. Và cuối năm mình sẽ cùng sơn lại, con nhé! Khi đó, bố tin rằng con sẽ làm đẹp hơn”

Con cười và hích vào mông bố.

“Bố khôn vậy mà tại sao bố không giàu?”
“Ai nói con là bố không giàu? Có nhiều người ở nhà trị giá triệu đô la, đi xe bạc tỉ, nhưng chắc gì họ có hai đứa con giống con và em Tí, chắc gì họ có thời gian để sơn cửa cùng con trai mình…”

Hai bố con trò chuyện một lúc lâu, rồi ngắm nhìn lại tác phẩm của mình. Có lẽ, người con đã nhận ra nhiều điều…

- Sưu tầm

Chắp cánh những ước mơ

chap-canh-nhung-uoc-mo

Có một cậu bé lớn lên trong trại mồ côi luôn mơ ước được bay như chim trên trời. Cậu quả tình không hiểu tại sao những con vật ở thảo cầm viên trông to lớn hơn mình nhiều mà lại bay được. “Tại sao mình không bay được nhỉ?”. Cậu tự hỏi. “Chẳng lẽ mình có gì đó bất thường chăng?”.

Sống gần trại trẻ mồ côi có một chú bé bị liệt đôi chân. Ước muốn duy nhất của chú chỉ là được đi và chạy nhảy như bao bạn bè đồng trang lứa. Trong đầu chú luôn nặng trĩu câu hỏi: “Sao mình không giống như các bạn ấy nhỉ?”.

Một hôm, cậu bé mồ côi đến công viên chơi và tình cờ gặp chú bé tật nguyền đang ngồi nghịch cát. Cậu lân la đến gần làm quen và hỏi xem chú bé kia có khi nào mong muốn được bay lượn như chim không.

– Không! – Chú bé bị liệt trả lời – Nhưng mình luôn muốn biết cảm giác đi và chạy giống như các bạn nó như thế nào.

– Có gì vui đâu! – Cậu bé muốn bay như chim đáp. – À, này, đằng ấy với mình kết bạn với nhau nhé, được không?

– Được chứ, mình cũng thích thế.

Thế rồi hai chú bé ngồi chơi với nhau hàng giờ liền, cùng xây những tòa lâu đài bằng cát và cùng đua nhau phát ra đủ loại âm thanh vui nhộn từ hai chiếc miệng xinh xắn. Chúng nhìn nhau, nét mặt rạng ngời niềm vui. Góc công viên chốc chốc lại rộ lên những tràng cười giòn tan. Cuộc vui dừng lại khi cha của chú bé bị liệt mang xe lăn đến đón con về. Cậu bé luôn ao ước bay được như chim chạy đến bên người cha và nhón chân lên thì thầm điều gì đó vào tai ông.

– Được đấy! – Người cha gật gù.

Xong, cậu bé chạy về phía người bạn mới của mình và bảo:

– Đằng ấy là người bạn duy nhất của mình. Ước gì mình có thể làm gì đó để giúp đằng ấy đi và chạy được như mình. Tuy nhiên, mình nghĩ điều này thì mình có thể làm được.

Dứt lời, cậu xoay người lại và bảo bạn trèo lên lưng mình. Và rồi cậu chạy trên bãi cỏ công viên. Những bước chân ban đầu còn ngắn ngủi, chuệnh choạng, về sau mỗi lúc một nhanh thoăn thoắt hơn lên. Trên lưng, người bạn tật nguyền ôm ghì lấy cổ cậu. Như được tiếp thêm sức mạnh, đôi chân cậu lướt chạy băng băng, cho tới lúc gió tạt mạnh vào mặt hai đứa trẻ.

Người cha đứng lặng nhìn theo cả hai, mắt rưng rưng. Đứa con không đi được của ông đang dang rộng đôi cánh tay, vung vẫy trong gió, và luôn miệng thét to:

– Con đang bay, bố ơi. Con đang bay!

5 bí quyết đơn giản để thành công

Bạn đã nắm trong tay mình hành trang gì để thành công và thăng tiến trong sự nghiệp? Hành trang giúp bạn đạt được điều đó thật sự rất đơn giản. Bạn hãy xem mình đã sở hữu những yếu tố sau đây chưa nhé:

5-bi-quyet-don-gian-de-thanh-cong

Tạo cho mình một tinh thần thép
Trong quá trình làm việc, chắc chắn bạn sẽ gặp phải nhiều lời phê bình lẫn phản đối từ cấp trên và đồng nghiệp. Đừng nản chí! Bạn phải biết đứng lên và học hỏi từ những vấp ngã đó. Hãy bình tĩnh giải quyết vấn đề và chứng tỏ năng lực của mình. Đối đầu một đôi lần với những lời phê bình sẽ giúp bạn trui rèn bản lĩnh và tinh thần thép để vượt qua mọi khó khăn thử thách.

Đặt ra cho mình những mục tiêu
Nếu muốn sự nghiệp tiến xa, bạn cần có mục tiêu cụ thể cho mình. Tuy nhiên, “Vấn đề của chúng ta không phải là mục tiêu đặt ra quá cao và không thể với tới, mà là mục tiêu đó quá tầm thường và chúng ta có thể đạt được dễ dàng” (danh họa Michelangelo). Vì vậy hãy đặt cho bạn mục tiêu đầy hoài bão nhưng cần đảm bảo rằng bạn có kế hoạch cụ thể và khả thi để thực hiện. Đầu tiên, hãy xác định cho mình mục tiêu dài hạn; tiếp đó bạn sẽ phân thành những mục tiêu nhỏ hơn để có thể dễ dàng thực hiện được.

Tạo ra sự tự tin cho chính bản thân
Người tự tin là người có nhiều cơ hội thành công nhất, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Khi tự tin, bạn có thể vượt qua mọi khó khăn thách thức vì bạn luôn tâm niệm mình có thể “làm được”. Chẳng hạn bạn tự tin mình thật sự xứng đáng để yêu cầu được tăng lương hay thăng chức. Có thể bạn sẽ không đạt được ngay điều mong muốn, nhưng “thất bại là mẹ thành công”. Không chóng thì chầy bạn sẽ thành công nếu bạn kiên trì theo đuổi tới cùng mục tiêu của mình.

Khéo léo thể hiện thành tích bản thân
Đừng vùi đầu làm việc mà quên cả thể hiện thành tích của bạn một cách khéo léo. Nếu bạn vừa hoàn thành một dự án lớn, hãy viết email cám ơn những người đã tham gia (nhớ gửi một bản sao cho sếp). Đó là cách giúp bạn bày tỏ sự biết ơn đối với đồng nghiệp, và (điều này quan trọng hơn!) khéo léo làm nổi bật những thành tích của mình.

Học theo từ những người đã thành công
Một đồng nghiệp hay cấp trên có thành tích và tài năng nổi bật chính là hình mẫu lý tưởng cho bạn. Hãy quan sát cách họ giải quyết một vấn đề nan giải hay cách họ đeo đuổi mục tiêu một cách quyết đoán và thành công như thế nào. Đó là những bài học vô giá để bạn học tập và rèn luyện theo.

- Trích nguồn sách "Đánh Thức Năng Lực Vô Hạn"

Bản chất của sự thành công

ban-chat-cua-su-thanh-cong

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu... đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên "chiến trường" bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ "đoá hồng" của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao "sĩ tử" buồn rầu khi biết mình trở thành "tử sĩ". Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: "Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn". Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho "đội bóng" của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: "Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi".

Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Những bài học dạy bạn ứng phó với thị phi

Trong cuộc sống hằng ngày, bạn sẽ không tránh khỏi những chuyện thị phi. Hãy đọc 4 câu chuyện dưới đây và bạn sẽ có được bài học cho mình.

ung-pho-thi-phi

1. Quy luật của xe rác

Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra. Người lái taxi thắng kêu một tiếng két và tránh không va chạm xe kia trong đường tơ kẻ tóc! Người lái xe kia ngoái đầu mắng chúng tôi. Người lái taxi chỉ cười vẫy chào lại. Tôi thấy anh thật là tử tế.

Thế nên tôi hỏi: “Sao anh hiền vậy? Anh kia suýt tông hư xe anh và mình có lẽ đã phải nhập viện!”.

Bấy giờ anh lái taxi dạy tôi bài học này, tôi gọi nó là: “Quy luật của xe rác”.Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên bạn. Đừng mang nó vào mình. Chỉ cần mỉm cười, vẫy chào, chúc điều tốt lành rồi ta cứ đi tiếp. Đừng thèm lấy rác đó rồi mang rải cho người khác nơi làm việc, nơi dọc đường hay mang về nhà.

Người thành đạt quyết không để cho mấy xe chở rác làm hỏng ngày của mình.

Bài học: Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên… hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ. Cuộc sống này ta tạo nên nó chỉ mười phần trăm, còn chín mươi phần trăm là tùy thuộc cách ta tiếp nhận nó!

2. Ngược lại với yêu

Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên:

– Ngược lại với yêu là gì?

– Ghét ạ!

Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:

– Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!

– Vì sao?

– Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.

– May mắn quái gì, phi lý!

– Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi: “Bà B ơi có nhớ tôi không?”. Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói: “Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”.

Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…

Giáo sư khẳng định: “Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.

Cả lớp nhất trí với giáo sư: “Ngược lại với yêu là lãng quên!”.

Bài học: Cách “trả thù” tốt nhất là lãng quên, bơ đi coi như không nghe và sống tiếp

3. Thanh gươm của vua Dionysius

Thuở xưa, Dionysius trị vì xứ Syracuse – một xứ sở giàu có nhất vương quốc Sicily. Dionysius sống trong một cung điện nguy nga tráng lệ với vô số đồ vật đắt giá và đông đảo tùy tùng.

Quyền lực và sự giàu có của Dionysius đã khiến nhiều người ở xứ Syracuse ghen tị. Và Damocles – một cận thần thân tín của Dionysius – là một trong số đó. Hắn ta luôn ca thán với nhà vua rằng:

– Ngài thật là may mán! Ngài có tất cả mọi thứ mà người khác ao ước. Ngài chính là người hạnh phúc nhất thế gian. Dionysius chán ngấy khi suốt ngày phải nghe những lời đó của Damocles. Một hôm, nhà vua bảo với người cận thần của mình:

– Sao lúc nào ngươi cũng nghĩ ta hạnh phúc hơn mọi người vậy?

– Nhưng quả thật là vậy, thưa đức vua. – Damocles trả lời. – Hãy nhìn vào quyền lực và tài sản mà Người đang nắm giữ. Người chẳng bao giờ phải bận tâm hay lo nghĩ bất kỳ điều gì. Cuộc sống còn có thể tốt đẹp hơn thế sao?

– Vậy thì ta cho phép ngươi được thay thế ta trong một ngày.

– Ôi! Thần chưa khi nào dám mơ đến điều này – Damocles sung sướng. – Chỉ cần được ở vào vị trí của ngài một ngày đã là niềm hạnh phúc nhất đối với thần rồi.

– Được thôi! Vậy thì ngày mai ngươi hãy đến đây, rồi ngươi sẽ có được niềm hạnh phúc đó.

Thế là ngày hôm sau, Damocles được dẫn đến cung điện. Theo lệnh của Dionysius, những người hầu trong cung phục vụ Damocles tận tình như phục vụ chủ nhân của họ.

Họ khoác lên người Damocles áo choàng hoàng gia và đặt lên đầu gã chiếc vương miện của nhà vua. Damocles ngồi xuống chiếc bàn lớn trong sảnh ăn và lập tức các cao lương mỹ vị được dọn ra. Chẳng còn gì sung sướng hơn thế nữa đối với Damocles. Những loại rượu quý hiếm, hoa thơm quá ngọt, dầu thơm hảo hạng và nhạc múa rộn rã liên tiếp được dâng lên. Damocles ngồi thư giãn trên tắm nệm êm ái, tận hưởng niềm hạnh phúc vô bờ.

– Ôi! Thế này mới là sống chứ – Gã thở dài nói với Dionysius đang ngồi phía góc bàn đối diện. – Trước giờ thần chưa từng được tận hưởng cuộc sống tuyệt vời như thế này.

Nói rói gã nâng cốc rượu lên miệng và ngửa mặt lên trần nhà. Nhưng cái gì đang đung đưa trên cao và mũi nhọn chĩa thẳng vào đầu gã thế kia?

Damocles lặng người; nụ cười tắt ngấm trên môi. Khuôn mặt gã tái xanh còn đôi tay thì run lẩy bẩy. Bây giờ, gã chẳng còn thiết đến cao lương mỹ vị hay nhạc múa gì nữa. Điều duy nhất gã nghỉ đến là thoát ngay khỏi chỗ ngồi này, càng nhanh càng tốt.

Ngay trên đầu của Damocles, một thanh gươm được treo vào một sợi dây mỏng mảnh. Lưỡi gươm sắc bén của nó nhắm thẳng vào chính giữa đỉnh đầu gã.

Thoạt tiên, Damocles toan nhảy khỏi ghế và chạy trốn, nhưng gã lập tức từ bỏ ý định vì sợ rằng chỉ cần một chuyển động nhỏ cũng làm đứt sợi dây và khiến thanh gươm rơi thẳng xuống. Damocles ngồi im như tượng đá.

– Có chuyện gì thế? – Dionysius hỏi. – Sao ta thấy ngươi có vẻ căng thẳng vậy?

– Thanh gươm! Thanh gươm trên kia kìa! – Damocles thì thào. – Ngài có thấy nó không?

– Dĩ nhiên là có chứ! – Dionysius đáp. – Ta thấy nó mỗi ngày. Lúc nào nó cũng lơ lửng trên đầu ta và có thể rơi xuống bất cứ khi nào. Nhưng đó chỉ là một phần nổi mà ta cố tình đặt ra để nhắc nhở mình về những tai họa tiềm ẩn khác, chẳng hạn như sự phản bội của các cận thần, sự quay lưng của dân chúng, sự xâm lược của kẻ thù hoặc những quyết định sai lầm của chính bản thân ta. Muốn có quyền lực, trước tiên ngươi phải học cách chấp nhận mọi hiểm nguy và rủi ro, ngươi hiểu không?

– Vâng, thưa đức vua, thần đã thấm thía điều đó – Damocles trả lời. – Thần không nghĩ ngài phải lo nghĩ nhiều điều như thế này. Hãy trở lại vị trí của ngài, còn thần, thần trở về nhà mình ngay.

Từ đó về sau, Damocles không bao giờ muốn đánh đối vị trí của mình với nhà vua một tích tắc nào nữa.

Bài học: Thử đặt mình vào vị trí người khác, xem họ làm vậy có nguyên nhân gì sâu xa không, trước khi khó chịu vì họ nhé!

4. Bài học đáng giá

Ngày xưa, có một họa sĩ kiệt suất tên là Ranga. Trong suốt quá trình hoạt động nghệ thuật của mình ông đã cho người đời chiêm ngưỡng nhiều kiệt tác đáng kinh ngạc khiến ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.Theo thời gian, tuổi trẻ của Ranga cũng dần qua đi làm ông trăn trở. Sau đó ông quyết định mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp.

Ông hay nói với các học viên rằng:

“Các con chỉ có thể thành công khi làm cho ta hài lòng với kĩ năng và sự hiểu biết của các con. Chính vì thế không mấy khi thấy ông khen ngợi ai và cũng không đề cập đến thời gian kết thúc khóa học. Ông tận tụy truyền cho học trò những bài học về phương pháp đánh giá, ước định hết sức độc đáo. Ranga không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò. Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất lại chăm chỉ, sáng tạo nên tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ranga rất hài lòng về cậu học trò này”.

Một ngày kia, ông gọi Rajeev đến và bảo:

“Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được, nhưng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi. Rajeev vâng lời, cậu chăm chỉ làm việc ngày đêm và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Ranga xem qua rồi bảo: – Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó. Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất”.

Hai ngày sau, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Thầy Ranga mỉm cười an ủi và khuyênRajeev đừng thất vọng, cố gắng thêm lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác mang đến cho thầy. Ranga nhìn ngắm nó và bảo: – Rajeev con hãy thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Hãy để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy. Sau hai ngày, khi lấy tranh về,Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ thầy của mình.

Ranga nói:

“Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất bại. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não và họ thích thú. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết – những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con đã phải vất vả để làm ra thì đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng”.

Những thứ đang giết dần bạn mà bạn không hề biết

giet-dan-ban

1. LƯỜI BIẾNG

Ai trong chúng ta cũng có sự lười biếng. Chúng ta luôn làm mọi việc cho-có, cho-xong. Chúng ta luôn muốn nghỉ ngơi để tận hương cuộc sống, tận hưởng tuổi trẻ. Chúng ta thích những việc nhẹ nhàng. 

Cũng được thôi, nhưng nó sẽ hủy hoại cuộc sống của bạn. Lười biếng không phải cách để tận hưởng tuổi trẻ. Làm việc, đi, viết, đọc, khám phá để rồi 5 năm, 10 năm sau bạn nhìn lại những thứ mình đã làm được - đó mới là tận hưởng.

2. MẤT TẬP TRUNG

Bạn bắt đầu làm việc với sự say mê và quyết tâm. Mất 30 phút để lên kế hoạch, danh sách, to-do-list và hoàn thành bài tập… nhưng sau đó bạn quyết định nghỉ ngơi một chút bằng cách lướt Facebook, Instagram, chơi game… và kết thúc cuộc dạo chơi đó sau 2 tiếng đồng hồ. 

Bạn nghĩ cứ lên kế hoạch thì mọi thứ sẽ ổn ư? Không đâu. Chỉ khi bạn thật sự hiểu rõ tại sao mình cần làm nó, sau đó tập trung làm nó thì mọi thứ mới ổn được.

3. QUÁ CÔ ĐƠN

Đừng mơ mộng sẽ có ai đó kéo bạn ra khỏi sự cô đơn hoặc thấy bạn đang làm việc khổ sở mà thương cảm. Chuyện đó chỉ có trong phim thôi. Nếu bạn đang cần lời khuyên cho những dự định sắp tới thì hãy đi hỏi những người quen biết. 

Nếu không có bạn bè thì bây giờ hãy dạn dĩ lên và làm quen với mọi người đi! Bạn đang cần tìm việc hoặc có bài tập khó hoặc muốn làm nghiên cứu trong lĩnh vực nào đó, hãy làm quen và chơi với những người giỏi về lĩnh vực đó. Làm như vậy bạn không thiệt thòi gì cả, đúng không?

4. SỢ BỊ TỪ CHỐI

Câu hỏi ở phía trên: “Bạn có thiệt thòi hay mất mát gì không?” Câu trả lời là không có gì cả. nhưng bạn vẫn không làm vì sợ câu trả lời từ chối. nếu bạn bắt đầu làm công việc gì đó, bạn nên sẵn sàng việc người khác sẽ từ chối bạn. người khác từ chối thì có vấn đề gì? Không gì cả. 

Câu hỏi của bạn không rõ ràng, ý tưởng của bạn không hay… thì hãy nghĩ thêm và thực hiện nững ý tưởng tiếp theo. Chẳng ai trừng phạt bạn khi bạn sai - nhưng điều này chỉ đúng khi bạn còn là sinh viên!

5. DỄ DÀNG TỪ BỎ

Nhiều người giành được học bổng, nhận được việc là bởi vì bạn bỏ cuộc quá sớm và làm giảm sức cạnh tranh đi. Sở dĩ các cuộc phỏng vấn xin việc, quy trình cấp học bổng luôn có nhiều vòng, nhiều bước là vì người ta muốn kiểm tra tính kiên nhẫn và theo đuổi của bạn, bên cạnh khả năng và sự thông minh. 

Bạn càng dễ dàng từ bỏ hơn khi “ngửi” thấy ngùi khó khăn phía trước. Bạn nên biết rằng có một vài suy đoán về khó khăn của bạn sẽ không xảy ra. Cố gắng bám trụ và bạn sẽ hài lòng vô cùng với kết quả mình đạt được.

Đủ có nghĩa là đang thiếu một ít

Trong cuộc đời của mỗi người, dường như Ai cũng trăn trở về cái ‘Góc khuyết thiếu’ của mình.

du-co-nghia-la-dang-thieu-mot-it

Nhưng trên bước đường đời, tôi phát hiện ra rằng : chưa một ai có cuộc đời hoàn mỹ , ai cũng có vài thiếu sót hay khiếm khuyết hoặc không được như ai hằng muốn…….như ‘Góc khuyết thiếu’ vậy ! Luôn phải mang điều đó đi trong cuộc sống với những mưu cầu.. Nhưng đừng nên lấy đó làm nặng nề.…

Trong cuộc sống của mỗi người, Thượng Đế không hẳn là bớt đi đâu, mà đều tạo nên một sự khuyết thiếu, nhưng….Tôi biết một thanh niên vui vẻ từ chối phẫu thuật tốn kém mà cha mẹ rất sẵn lòng, sẵn tiền để chữa bệnh điếc bẩm sinh. Cậu ấy tỏ ý mạnh mẽ : Hãy để con được vui sống với những gì trong Thế giới của con, trong khi con vẫn có thể giao tiếp, sống, lao động như mọi công dân tốt và bình thường khác!

Bạn muốn hoàn hảo, nhưng ‘Góc khuyết thiếu’ vẫn bám theo Bạn như hình với bóng. Trước kia tôi cũng từng hận những thiếu sót trong cuộc đời mình, nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó. Bởi vì tôi hiểu rằng, ‘Góc khuyết thiếu’ của mình, giống như ‘Khoảng trống’ của Tinh thần ta, khiến Ta mong muốn và có cơ hội tiếp nhận được nỗi niềm Nhân sinh, luôn nhắc nhở ta cần khiêm tốn và phải biết thương yêu và chia sẻ với Người hơn.

Nếu không có ‘Góc khuyết thiếu’, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi, chẳng cần cố gắng và vô cảm để có thể an ủi, hòa ca với người khác bằng trái tim Nhân ái. Ta không hoàn hảo, cuộc sống không như ý nhưng rất hay khi Ta vui vẻ mà cho rằng : có ‘Góc khuyết thiếu’, để may mắn, thành công đến với người khác khiến ta vẫn còn biết trầm trồ và ngưỡng mộ, vì đó là những điều Ta ưa thích và mong mỏi, phấn đấu…

Khi nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có ‘Góc khuyết thiếu’ , Ta sẽ không tự kỷ và so đo với người , ngược lại càng quý giá những gì mình đã có hơn. Nếu Bạn có đủ mọi thứ ? Tinh thần Bạn sẽ chật chội, chỉ còn ý niệm về ‘Cái của mình’ mà không còn khoảng trống nào nữa để cảm thụ và thấu hiểu được nỗi niềm Nhân gian!

Ngay cả Bầu Trời kia cũng sẽ thuộc về Bạn thôi, khi Bạn yêu nó…..Tuyệt vời hơn khi Bạn có thể tìm thấy Ai đó để chia sẻ …. Hãy kiểm lại những gì Cuộc Đời dành cho Bạn, sẽ nhận ra rằng, những điều Bạn có - của chính mình, quí hơn nhiều những gì không có - lại không thuộc về Bạn. Một phần của Thế giới thuộc về Bạn tùy thuộc Tinh thần Bạn chứa được bao nhiêu điều thuộc về nó.

‘Góc khuyết thiếu’, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuộc đời Bạn. Hãy chấp nhận và đối xử tốt với nó, cuộc sống của Bạn sẽ có niềm vui và cởi mở hơn. Điều khiến ta là ‘Duy nhất’ là bởi cái ‘Góc Khuyết thiếu’ của mình, nhưng Bạn hay hoặc dở chính là cách Bạn đã xử sự với nó như thế nào – đó chính là tính cách điển hình vậy.

Nếu Bạn là một con Trai, có chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai không... Hay không muốn nặng mang như thế, hoặc cho rằng mình còn Góc nào cho hòn ngọc gì cả, để chỉ mong cuộc sống yên lành của một con Trai tầm thường?!

Bạn thử quan sát một con Chuột… Nếu nó không may bị bắt nhốt trong cái lồng bẫy , nhưng trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, Nó có ăn không, hay là buồn khổ, nhịn đói, đợi bị giết chết ?!

Bạn nên biết về tâm trạng kẻ tử tội : ( chính hắn không thể có cơ hội cho bất cứ Góc nhỏ nào nữa cả ). những ngày cuối cùng, hắn ta không còn nghĩ về hiện tại của mình, mà chỉ nghĩ tới Tương lai của những người thân còn lại ! Điều đó thật đáng để những người sống suy nghĩ !

Trước kia, dụng cụ để dành tiền bằng con Lợn đất rỗng, khi đầy, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu không có đồng nào thả vào, hoặc nó đặc, lành lặn đến tận ngày nay... sẽ trở thành một món đồ cổ quý chăng ? Và Bạn tự nhiên sẽ có một món tiền kha khá chăng ? Bạn muốn như thế nào ? Cho dù sau này Bạn không còn làm như thế nữa, nhưng hy vọng bạn sẽ có cách khác để tiết kiệm hoặc tạo thêm giá trị tương lai nào đó. Dù cách nào, đừng như con lợn đất đặc kia.

Kẻ mang ‘Góc Khuyến thiếu’ , tuy hay bị cười nhạo là khiếm khuyết hay ngốc nghếch, nhưng dù thế , cũng nên cởi mở tấm lòng với những người khác.... và lạc quan tìm sự chia sẻ, và cộng hưởng. Sống cần đến một Tấm lòng rộng mở: thương mình, quí người….Bạn cố đi tìm một sự Tròn Đầy cho mình?... Nhưng bắt đầu, Bạn cần trở thành người có thể được người khác mong muốn ! Không hẳn Bạn sẽ giải quyết được mọi vấn đề , mà hướng dẫn người khác bước trên con đường Tương lai, mà Bạn là một trong những Sứ Giả của Niềm Tin & sự Tốt Lành ...

Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi đâu, vì tôi sống ở trong Anh mà....
Nước trả lời: Tôi có thể cảm nhận, hứng được nước mắt của chị, trong ‘Những khoảng trống’ của trái tim tôi...

Cuối cùng tôi cùng Bạn ngẫm nghĩ – phải chăng: Đủ là Thiếu một ít

Nhờ vậy mỗi người sẽ :
Gắng hơn một chút bằng nỗ lực tự thân để điều chỉnh nhu cầu, tự hoàn thiện mình hơn về tinh thần và hợp lí tối đa bên trong Biết vừa lòng với những gì mình đang có mà không rơi vào số đó, không hối hả để có được hơn bằng mọi cách , nhưng cũng không tự mãn để tiếp tục phấn đấu

- Nguyễn Tất Thịnh 


Video ĐI TÌM LẠI 'GÓC KHUẤT THIẾU'

Những câu nói trong ngôn tình và chân lý cuộc sống

Khi nhắc đến ngôn tình người ta thường nói là những câu chuyện không hợp thuần phong mỹ tục Việt Nam, những câu chuyện vô nghĩa và đôi khi nó tác động xấu, ảnh hưởng đến nhân cách và làm u ám tâm hồn, làm hại nhân cách giới trẻ. Tuy nhiên nhiên đâu đó ngôn tình cũng đem lại những chân lý cuộc sống chân thực, phản ánh đúng với hiện thực của cuộc sống và hướng con người tới những giá trị thực, bạn có thể thấy được những giá trị thực và chân lý từ những câu nói trong ngôn tình và chân lý cuộc sống dưới đây:

Ừ em quá khứ qua rồi còn gì mà để khóc cười với nhau?

Bạn sẽ không biết mình mạnh mẽ đến mức nào  cho đến khi mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng và duy nhất.

Thời nay, không có chuyện "tình chỉ đẹp khi đang dang dở". Đó chẳng qua là lời lấp liếm của mấy kẻ ngại khó ngại khổ, chẳng dám bảo vệ tình yêu, hoặc của người yêu đơn phương.

Kiếp này anh không thể, cho nên, kiếp sau anh nhất định sẽ đợi, anh đợi em sớm hơn tất cả người khác đợi, gặp em sơn hơn một chút

Có một số việc không nhất thiết phải làm sáng tỏ. Vì dù có tìm ra được đáp án cũng không nhất định sẽ khiến chúng ta vui.

Nếu đã là con đường của bạn, bạn phải tự bước đi. Người khác có thể đi cùng, nhưng không ai có thể bước hộ bạn.

Kẻ đáng thương không phải là kẻ thiếu thốn tình cảm, mà là kẻ có nhiều mà không biết trân trọng nó.

Chút nắng mong manh sao thành mùa hạ, chút tình xa lạ sao giữ nổi người ta.

Cho dù thời gian cũng làm lành những vết thương. Nhưng làm sao khỏi chạnh lòng khi mình đã tổn thương.

Nói mà chẳng ai nghe, buồn mà chẳng ai thấu, cô đơn mà không có người ở bên.

Cuối cùng chúng ta cùng thừa nhận rằng tình yêu mới là thứ xa xỉ nhất trong cuộc sống, cũng là lý do xa xỉ duy nhất để ta tìm kiếm cả cuộc đời...

Ràng buộc nhau không phải là lời thề, chỉ cần mình cảm thấy thiết tha thế là đủ!

Có rất nhiều điều chỉ người nghe mới ghi nhớ, còn người nói đã lãng quên từ rất lâu.

Hy vọng qua những câu nói ngôn tình và chân lý cuộc sống sẽ giúp được chúng ta nhìn thẳng vào cuộc sống, biết hy sinh và vượt qua những trở ngại, để hướng tới cuộc sống tươi sáng và tràn ngập hạnh phúc hơn, hãy xem đó là những bài học đáng quý và đừng quá bi lụy vì nó.

PHÙ THỦY SẮC ĐẸP - CUỐN SÁCH DÀNH CHO NGƯỜI PHỤ NỮ
THÔNG MINH, THÀNH CÔNG & XINH ĐẸP





GIÁ BÌA : 224.000 Đồng
Liên hệ mua sách:
- Số điện thoại: 01696645189
- Facebook: https://www.facebook.com/linhtranquang0504

Nói về cái ĐẸP và cái XẤU

Nói về cái đẹp!


cai-dep-va-cai-xau-1

Cái đẹp là một phạm trù mỹ học, trong đó phản ánh và đánh giá những hiện tượng của hiện thực và những tác phẩm nghệ thuật đem lại cho con người một cảm giác khoái lạc về mặt thẩm mỹ, biểu hiện dưới hình thức cảm tính, đồng thời xác định giá trị thẩm mỹ của đối tượng theo quan điểm về sự hoàn thiện, xem chúng là các hiện tượng có giá trị thẩm mỹ cao nhất.

Cái đẹp về con người 

Cái đẹp được xếp vô hai loại cái đẹp bên trong(nghĩa là tính tốt) với vẻ đẹp bên ngoài nhưng thường thì vẻ đẹp bên ngoài được coi trọng hơn và có sức hấp dẫn người khác. Sắc đẹp thường miêu tả về một phụ nữ. Hiện nay, đẹp còn được miêu tả như cả về tính nết và một số thứ khác.
--------------------------------------------------------------------
Không phải những người đẹp là người hạnh phúc, mà những người hạnh phúc là những người đẹp.

Các bạn thân mến ! Trong bài viết này tôi sẽ không đề cập đến việc làm thế nào để đẹp hơn, quyến rũ hơn. Hay làm thế nào để hạnh phúc và viên mãn với cuộc sống của chính bản thân mình. Tôi chỉ đưa ra những suy nghĩ của tôi về nó  ĐẸP và XẤU !! và chúng ta hãy ngầm hiểu với nhau rằng khi nói về đẹp và xấu chúng ta đang liên tưởng đến một người phụ nữ !

Không biết các bạn có đồng ý với tôi là, những khái niệm trừu tượng có một giá trị rất là tương đối. Chẳng những thế, chúng còn không trường cửu mà luôn luôn thay đổi với thời gian, với nếp sống, cách suy tư và quan niệm của con người. Mà con người thì thay đổi như chong chóng. Chúng ta không bao giờ tìm lại được tâm hồn chiều nay!  Ví dụ như là những khái niệm về xấu đẹp, hoặc là về xấu tốt, mỗi thời một khác. Có cái ngày xưa mình cho là tốt, bây giờ mình lại thấy chẳng tốt tí nào. Cái ngày xưa mình cho là đẹp, bây giờ lại trở thành không đẹp.

Cũng như tôi, Khi tôi viết một bài viết cứ những tưởng rằng nó hay lắm, câu từ chau chuốt lắm nhưng rồi khi đọc lại tôi nhận ra rằng nó chẳng có gì thú vị.. Và rồi lại DEL lại chỉnh sửa  liên hồi. Cũng như ngày hôm qua, ngang qua một cửa hàng tôi vô cùng thích một bộ đồ, tôi cắn dứt - tôi buồn bã vì không mua nổi nó.. Nhưng sau đó vài ngày hay thậm chí và giờ thôi hình ảnh tôi đẹp lộng lẫy trong bộ đồ cũng không còn  hằn trong suy nghĩ.

Lại nói về  chúng, giả sử rằng bây giờ tôi có đặt ra một câu hỏi : Đẹp là như thế nào? Xấu định nghĩa ra sao ? ... Không biết rằng tôi sẽ nhận được bao nhiêu câu trả lời trùng lặp nhỷ ? Đã không ít cánh đàn ông nhìn một phụ nữ và phán xét rằng : Cô ta thật là xấu xí, cô ta chẳng quyến rũ gì... Sao lại có người xấu như cô ta cơ chứ?

Và rồi cũng chẳng thiếu những câu đại loại như : Cô ấy thật tuyệt, cô ấy quả thật là rất xinh, cô ta đẹp quá... Cô gái kia vòng 1 chuẩn làm sao, dáng con người kia mới gọi là hoàn mỹ...v.v..v..

Vậy thử hỏi ? Đâu là giới hạn để đánh giá 1 con người, Khi chúng ta chỉ nhìn vào cái vẻ bề ngoài để phán xét – có chứng thực được cô ta là người như thế nào không ?

Điều chắc chắn là không ! Đó cũng là lí do ngôn ngữ Tiếng việt xuất hiện 2 từ XINH và ĐẸP... Khi chúng ta nói về cái đẹp – nó rộng lớn hơn rất nhiều, chúng ta có thể nói bức tranh này xinh quá, Cái mũ này xinh quá.. hay không ? lẽ dĩ nhiên là được, nhưng theo tôi khi ta dùng từ ĐẸP sẽ hợp lý hơn nhiều

Tôi đã từng đọc một tin trên Internet. Không biết một người xấu bụng nào, vứt lên nét một bức hình một người con gái, với cái đề tựa hết sức độc ác như sau: Người Con gái Xấu Nhất Thế Giới, bên dưới một bức hình. Người con gái xấu thật. Cô gầy chỉ có da bọc xương, hai mắt lộ hẳn ra ngoài. Một mắt hình như lại còn lòi ra hẳn ngoài tròng mắt và bị bọc một màng trắng đục. Hai hàm răng vều ra vì môi không che kín hàm. Trong bài, người viết giải thích, sở dĩ cô con gái này có hình thù khó coi như thế vì cô bị sinh thiếu những bốn tháng. Cô bị mắc một cái bệnh rất hiếm hoi là không có thịt và mỡ, chỉ có da bọc xương. Bác sĩ nghĩ rằng cô không thể nào sống được, nhưng trái với lời chẩn đoán, cô đã thoát khỏi tay tử thần, và ngày nay cô đã 23 tuổi, có một mức thông minh trên trung bình và một cuộc sống bình thường.

Cô gái này tuy bề ngoài xấu xí nhưng lại có một cá tính thật mãnh liệt. Cô không hề có mặc cảm về cái bề ngoài quái dị của mình. Cô học hành giỏi giang, cô tự kiêu về sự hiểu biết và tài năng của mình. Cô viết sách, và cuốn sách thứ nhất của cô đã được xuất bản, bán rất chạy và hiện nay nhà xuất bản đã đặt tiền trước cho cô viết thêm hai cuốn nữa. Giống như tất cả cái tin tức đăng trên đấy, bên dưới đều có chỗ dành cho độc giả góp ý. Tôi không thể tượng tượng được, một số người không chú ý đến sự can đảm và cố gắng phi thường của cô để vượt qua khó khăn, để trở thành một người hữu dụng của cô gái, họ chỉ chú ý đến bề ngoài xấu xí của cô. Thậm chí có không ít người đã phụ đề: xấu như thế này tại sao không tự tử chết đi cho rồi.Tôi thầm nghĩ, những người khuyên cô nên chết đi, chắc phải có một bề ngoài đẹp đẽ lắm. Nhưng cho dù họ có đẹp như Hằng Nga tái thế, như hoa hậu toàn cầu, nhưng với một tâm hồn độc ác, thiếu bác ái như thế, liệu có còn xứng đáng gọi là đẹp nữa không? Tôi chợt nhớ đến câu ví trong ngôn ngữ Việt Nam: cái nết đánh chết cái đẹp. Không biết ngày nay câu này còn có giá trị đối với nhiều người không? 


Các bạn có bao giờ cảm nhận thấy vẻ đẹp bên trong của một con người không? Các bạn có thấy rằng, có những người, khi mới gặp, bản thân thấy rất bình thường, bề ngoài, nét mặt của họ, chẳng có gì đáng cho bạn chú ý, có khi còn làm cho bạn thấy họ không được đẹp cho lắm. Thế nhưng, sau khi nói chuyện với họ vài câu - chỉ vài câu thôi – bạn bỗng cảm thấy bị hấp dẫn. Một vài nét tầm thường trên gương mặt họ, bỗng biến đi, bạn bỗng cảm thấy như có một ánh hào quang chiếu tỏa ra từ con người họ. Càng nói chuyện lâu, càng quen biết họ nhiều, bạn thấy họ trở thành một con người hoàn toàn đổi mới. Dễ thương, đáng kính và thật lạ, nhưng nét mà lúc trước bạn thấy là không đẹp nơi họ, biến mất. Họ trở thành hấp dẫn trước mắt bạn. Trái lại, có những người, mới đầu, thoạt nhìn bạn thấy đẹp, nhưng chỉ cần vài phút tiếp xúc, bạn không còn muốn nói chuyện, hay nhìn họ nữa. Họ trở nên trơ trẽn, khó ưa, khó chịu ! Như thế chả phải là cái đẹp bên trong tỏa rạng ra bên ngoài, làm cho một người xấu hóa đẹp. Và cái tâm hồn thấp kém của một người, từ bên trong, tỏa ra, khiến cho những nét đẹp bề ngoài bị che lấp mất đi.Như vậy, bạn có thấy rằng, xấu đẹp cũng rất khó nhận ra không?


cai-dep-va-cai-xau

Nơi người phụ nữ quyến rũ lòng người nhất không phải là cái đẹp mà là sự cao quý.

 Các bạn của tôi ! có lẽ những điều tôi nói trên đây là không hoàn toàn đúng và khó áp dụng. Nhưng nếu bây giờ bạn xấu, khoảng tầm 5 năm, 10 năm hay 20 năm sau  chắc rằng mình không đẹp hay không ? Câu hỏi đó nghiễm nhiên không ai có thể trả lời giùm bạn.. Ừ thì họ ĐẸP và họ có ĐIỀU KIỆN để họ đẹp – Tôi tin chắc bạn hiểu ý mà tôi muốn truyền tải... Song cuộc sống là do chính bản thân ta nặn tạo. Đẹp hay không là ở bạn k nằm ở thước đo con người ta đánh giá về mình !

Tôi vẫn biết rằng thật khó để thay đổi suy nghĩ của một con người về mình. Quá khó nhưng không phải là không thể phải không nào ! Như một câu nói mà tôi rất tâm đắc : Không có gì là không thể nếu mình nghĩ là có thể! Các bạn thật đẹp ! 


KHOẢNH KHẮC KỲ DIỆU - Nghệ thuật sống

Làm sao để nhìn người?

Kết bạn không cẩn thận sẽ không thấy được bộ mặt thật của người được gọi là “bạn”. Do vậy, thường khi bị "bạn" làm hại người ta phải thốt lên: “Đúng là tôi không có mắt!”. Nghe cách nói, nhìn cách thức và sự biểu lộ tình cảm của một ai đó ta có thể phán đoán tính cách của người đó. Nếu như bạn không có khả năng nhìn người  thì bạn sẽ gặp phải những người "xấu”. Hàng ngày chúng ta đều phải làm việc, giao tiếp, hợp tác với rất nhiều người có tính cách khác nhau, chẳng lẽ ta không có một chút khái niệm về “nhìn người” hay sao? Vậy chúng ta phải nhìn người như thế nào?

1. Dùng thời gian nhìn người


thoi-gian

Dùng thời gian để nhìn người là ám chỉ sự quan sát lâu dài, không phải là ngay từ lần đầu gặp mặt đã vội vàng đưa ra kết luận tốt xấu về một người nào đó. Kết luận vội vàng sẽ dẫn đến việc nhìn nhận lầm giữa kẻ xấu và người tốt, từ đó ảnh hưởng đến sự giao tiếp của mình với người đó sau này.

Ngoài ra con người còn vì lợi ích sinh tồn, đa số đều mang trên mình một chiếc mặt nạ. Khi gặp bạn họ thường đeo một chiếc mặt nạ giả. Đây là một hành vi có ý thức. Những chiếc mặt nạ chỉ có thể dùng khi gặp bạn, và chỉ thể hiện ra ở những góc độ mà bạn thích. Nếu bạn chỉ căn cứ vào những điểm này mà phán đoán sự tốt xấu của một người, từ đó quyết định mức độ giao tiếp với người đó thì bạn có thể mắc phải sai lầm.

Dùng thời gian để nhìn người tức là sau lần gặp đầu tiên cho dù giữa bạn và người đó “Mới gặp mà như đã quen thân nhau từ lâu!” hay là “Không hiểu sao không thích người này!” đều cần phải có một khoảng trống, không nên để cho yếu tố tình cảm chủ quan tốt xấu được chen vào. Sau đó mình sẽ bình tĩnh quan sát hành vi của đối phương.Thông thường, con người dù có che giấu tính cách của mình thế nào rồi cuối cùng sẽ lộ ra bộ mặt thật. Vì đeo mặt nạ là một hành vi có chủ ý nên lâu ngày sẽ tự mình cảm thấy mệt mỏi. Do vậy không còn cách nào khác cuối cùng đành tự tháo mặt nạ, từ đó tính cách thật cũng lộ ra. Nhưng người đó không hề biết rằng bạn đang kề bên bình tĩnh quan sát hành vi và cách cư xử của anh ta.

Tục ngữ có câu: “Thức lâu mới biết đêm dài, chơi lâu mới biết là người cố nhân”. Dùng thời gian để nhìn người chính là để áp dụng câu châm ngôn trên.

Dùng “thời gian” thường rất dễ để nhận ra mấy loại người dưới đây:
Người không thành khẩn:Vì anh ta không thành thực, do vậy lúc đầu rất nhiệt tình, sau đó lại thờ ơ; lúc đầu thân thiện, sau lại xa lạ. Dùng “thời gian” để nhìn nhận ta có thể nhận ra sự thay đổi này.

Người nói dối:Loại người này thường không ngừng dùng sự dối trá để che lấp những lời nói dối. Nói dối lâu, sau đó sẽ lộ ra kẻ hở từ đầu đến cuối. Dùng “thời gian” chính là công cụ sắc bén để kiểm nghiệm những lời nói dối đó.

Người lời nói không đi đôi với hành động:Loại người này nói và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Dùng “thời gian” để nhìn nhận có thể phát hiện ra sự không đồng nhất trong lời nói và hành động.Tóm lại, trên thực tế, dùng “thời gian” có thể nhìn ra bất kể loại người nào, bao gồm cả kẻ tiểu nhân và người quân tử.Phải mất một thời gian dài mới có thể nhìn ra được tính cách thật của một người. Ở đây không có một tiêu chuẩn nào, mà chúng ta phải hoàn toàn dựa theo những tình huống khác nhau. Cũng có thể nói, có người ngay từ lần tiếp xúc thứ hai, thứ ba đã bị ta hiểu thấu bên trong. Nhưng cũng có người mà chơi với họ hai, ba năm, con người thật của họ vẫn còn nằm trong vòng “bí mật”. Họ có tài che dấu hoặc có cái gì đó sâu kín bên trong làm cho ta không thể nào hiểu rõ họ được.

Do vậy tiếp xúc với người lạ, giống như tiếp xúc với một miền đất mới, không nên quá vồn vã, nên lùi vài bước, dành cho mình thời gian để nghe ngóng, quan sát. Đây là cách bảo vệ bản thân tối thiểu nhất mà bạn cần phải làm.

2. Dùng “nghe ngóng” để nhìn người


nghe-ngong

Dùng “thời gian” để nhìn người cũng có điểm tốt, nhưng cũng có lúc không đáp ứng được yêu cầu cấp bách: Chỉ qua một vài ngày phải quyết định có nên hợp tác với một người nào đó hay không, nhưng lại không hiểu người đó là người thế nào. Nếu dùng thời gian quan sát lâu dài thì không thể nào kịp được.Gặp phải tình huống này, có người hoàn toàn dựa vào trực giác của mình: cho rằng tốt là tốt, không tốt là không tốt.Liên quan đến trực giác, có người khá chính xác, đây là hiện tượng tâm lý rất hay, rất khó giải thích được. Nhưng cũng cần khuyên bạn nên ít dùng “trực giác” để nhìn người. E rằng có những kinh nghiệm trực giác đã qua là chính xác, nhưng cũng có những kinh nghiệm đã qua có thể dẫn đến việc nhìn lầm người trong tương lai. Vì tính nết của con người là vô cùng đa dạng, cái đúng với người này chưa chắc đúng với người khác, cái đúng trong quá khứ chưa chắc đúng trong tương lai.Vì trạng thái tâm sinh lý của con người bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh lúc gặp gỡ, tiếp xúc với nhau, nên có thể trực quan của bạn bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh. Trong trường hợp này nếu hoàn toàn dựa vào trực giác sẽ rất nguy hiểm.

Cách thức nhìn người bổ ích mà ta có thể dựa vào là nghe ngóng từ mọi phía. Con người ta luôn phải giao tiếp với người khác, đồng thời bản tính dễ bị lộ ra bởi người thứ ba không liên quan.

Cũng có thể người mà ta quan sát không biết người thứ ba, nhưng người thứ ba này lại biết người mà ta đang quan sát. Người thứ ba này sẽ giúp ta quan sát hành vi và cách cư xử của anh ta. Con người làm sao đeo mặt nạ mãi được. Khi mà không có đối thủ trên vũ đài thì chiếc mặt nạ kia sẽ được gỡ xuống, lúc đó mọi người đều có cơ hội nhìn thấy bộ mặt của anh ta. Khi một người giao tiếp, hợp tác với người khác, mọi người sẽ có những ấn tượng khác nhau về người đó. Bạn nên nghe ngóng những ý kiến khác nhau về hành vi và cách cư xử của anh ta. Đáp án của mọi người sẽ có sự chênh lệch vì mỗi người đều có cách nhìn nhận tốt xấu không giống nhau. Bạn có thể tập hợp những điều nghe thấy lại, tìm ra những điểm tương đồng nhất, qua đó bạn sẽ có thể hiểu một cách khái quát về tính cách thật của anh ta. Điểm tương đồng giữa các nhận xét cũng có thể là điểm chủ yếu trong tính cách của anh ta. Nếu trong 10 người có 9 người nói “xấu”, vậy bạn cần phải cẩn thận. Nếu trong 10 người có 9 người nói “tốt”, vậy quan hệ với anh ta không có vấn đề gì cả.Nhưng nghe ngóng cũng cần phải xem đối tượng. Nếu bạn nghe từ bạn thân của anh ta thì đương nhiên bạn chỉ nghe những lời nói tốt. Hãy nghe từ những đối thủ của anh ta bạn sẽ nghe được những lời nói xấu.

Tốt hơn, bạn nên hỏi những người không có quyền lợi hay lợi ích gì khi quan hệ với anh ta, không nhất định phải là bạn bè, mà có thể là đồng nghiệp, bạn cùng lớp, cùng xóm... ai ta cũng có thể hỏi. Quan trọng là phải tổng hợp lại những điều đã hỏi, không nên chỉ nghe từ một phía, từ một cá nhân nào đó.

Lẽ đương nhiên nghe ngóng cần có kỹ xảo. Hỏi quá trắng trợn sẽ làm đối phương hoài nghi, không dám nói thật với mình. Tốt nhất là dùng phương pháp nói chuyện rồi dần gợi chuyện để hỏi, kỹ năng này ta cũng cần phải luyện tập.

Chúng ta thường nói “rau nào sâu nấy”, "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã". Điều này có nghĩa là người như thế nào sẽ chơi với người thế nấy. Cách nhìn nhận và quan điểm sống của những người bạn chơi cùng nhau phải có những điểm tương đồng thì họ mới có thể chơi với nhau.

Do vậy người có tính tình cương trực, thẳng thắn khó có thể hợp với người mưu lược; người thích rượu chè, cờ bạc không thể trở thành bạn thân của người mực thước. Quan sát bạn bè của một người, ta có thể biết được một cách khái quát về người đó.

Ngoài việc kết bạn, ta còn có thể nghe ngóng tình hình trong gia đình anh ta. Hãy xem anh ta cư xử với cha mẹ như thế nào, đối với anh chị em ra sao, đối với hàng xóm như thế nào. Nếu như bạn nghe được những điều không tốt về cách cư xử của anh ta trong gia đình thì bạn nên cẩn thận với người này. Vì nếu đối xử với người thân không tốt thì làm sao có thể đối xử tốt với bạn được. Nếu người đó đối xử tốt với bạn tất nhiên là có một mưu đồ gì khác.

Nếu anh ta đã có vợ con thì cũng có thể xem cách anh ta đối xử với vợ con ra sao. Nếu đối xử với vợ con không tốt, loại người này phải nên đề phòng. Nếu người mà bạn quan sát là phụ nữ, thì cũng phải quan sát cách cư xử của cô ta với chồng con, lý do cũng giống ở trên.

3. Dùng "điểm tương đồng, sở thích” để nhìn người


diem-tuong-dong

Có nhiều cách để nhìn nhận và đánh giá một con người, nhưng không phải ai cũng hiểu và áp dụng được một cách thành thục những cách này. Có một câu chuyện trong  ngụ ngôn Hy Lạp rất đáng để tham khảo, câu chuyện như sau:

"Có một vị quân vương nuôi vài con khỉ trong nhà. Anh ta luyện cho chúng cách nhảy múa, và mặc cho chúng những bộ quần áo tuyệt đẹp, đeo cho chúng những chiếc mặt nạ hình mặt người. Khi lũ khỉ nhảy múa trông rất giống như những con người thật đang nhảy múa vậy. Một ngày kia, vị quân vương bắt bọn khỉ nhảy múa để cho các triều thần được thưởng thức. Sự diễn xuất điêu luyện của lũ khỉ đã nhận được những tiếng vỗ tay khen ngợi từ mọi người. Nhưng trong số các triều thần, có một vị đã cố ý làm rơi một trái chuối trên sàn nhà. Những con khỉ thấy vậy đã tháo lớp mặt nạ, lao vào để tranh nhau trái chuối. Kết quả là cuộc trình diễn tinh vi của lũ khỉ đã trở thành trò chế giễu cho mọi người."

Câu chuyện ngụ ngôn này nói rõ bản tính của khỉ không thể thay đổi dù đã được học nhảy múa và đeo mặt nạ. Khỉ vẫn là khỉ, nhìn thấy trái chuối sẽ lộ nguyên hình.Cũng vẫn đúng nếu ta đem so sánh giữa con người với các chú khỉ ở trên. Con người ta hàng ngày không phải đang đeo những chiếc mặt nạ để đóng các vai và để biểu diễn trên sân khấu của cuộc đời hay sao?

Do vậy kẻ tiểu nhân đang đeo mặt nạ nhiều khi sẽ làm cho bạn lầm tưởng đó là quân tử. Kẻ ác đeo mặt nạ nhiều khi làm cho bạn nhầm tưởng đó là người lương thiện. Kẻ háo sắc đeo mặt nạ làm bạn tưởng nhầm là người đoan chính, tử tế.Những chiếc mặt nạ mà con người đang đeo làm chúng ta không thể đề phòng và lường trước được nhiều tình huống. Chúng ta đối nhân xử thế, tất nhiên không muốn làm hại đến ai, nhưng việc phòng ngừa người khác rõ ràng là điều cần thiết để tự bảo vệ mình. Do vậy khả năng nhận biết được những chiếc mặt nạ cũng là một kỹ năng sống quan trọng mà chúng ta cần rèn luyện. Bài học từ câu chuyện ngụ ngôn về lũ khỉ kể trên là một kinh nghiệm đáng lưu tâm trong cách nhìn nhận và đánh giá con người.Khỉ không thay đổi bản tính thích ăn trái cây, do vậy khi nhìn thấy trái chuối nó quên ngay rằng nó đang nhảy múa mua vui mọi người. Biểu hiện của con người có thể không trực tiếp giống như khỉ, nhưng cho dù anh có cải trang thế nào, gặp phải thứ trong lòng yêu thích, anh ta sẽ vô thức và hiện rõ bộ mặt thật của chính mình.

Do vậy kẻ háo sắc bình thường rất tử tế nhưng nhìn thấy người đẹp, hai mắt sẽ dán chặt vào người đẹp, ngôn từ thất thái; kẻ thích đánh bạc bình thường không đam mê, nhưng nhìn thấy chiếu bạc không thể kìm nén được bản thân. Không phải họ không biết nếu lộ những bản tính này ra là không tốt, nhưng một khi đã gặp phải sở thích của mình họ liền lộ ra ngay bộ mặt thật cũng giống như lũ khỉ kia vậy.

Áp dụng trên thực tế, bạn có thể chủ động tạo tình huống để người đó bộc lộ những sở thích, ham muốn của mình. Có thể đưa ra ví dụ như, nếu bạn muốn tìm hiểu tính cách tốt xấu của một người, bạn có thể chủ động sắp xếp để người đó có cơ hội được bộc lộ con người thật của mình, không cần phải bộc lộ những mặt giả, thậm chí anh ta còn quên mất mình là ai, từ đó lộ rõ bộ mặt thật của anh ta. Trong những tình huống đó anh ta có thể thoải mái làm những điều mình muốn, mình thích. Qua những tình huống, những hoàn cảnh mà con người được sống thật là mình bạn có thể hiểu thêm về những tính cách khác của người này và lấy đó để tham khảo cho việc kết giao với anh ta. Có một số nhà kinh doanh đã dùng phương pháp này để nắm bắt tâm lý khách hàng.Nếu bạn không có năng lực sắp xếp tình huống, vậy thì bạn nên tận dụng mọi cơ hội để quan sát anh ta trong những tình huống mà anh ta không ngờ nhất, như khi tiếp xúc với một người phục vụ, một người ăn xin, một đứa trẻ con, một người xa lạ... Quan sát này có ý nghĩa sâu sắc hơn so với sự sắp đặt vì đối tượng bị quan sát không phòng bị, bộ mặt thật lộ ra tương đối sát thực.Nhìn người thông qua những sở thích, điểm tương đồng của một người không nhất thiết có thể giúp bạn nhận ra anh ta là người quân tử hay kẻ tiểu nhân, nhưng có thể giúp bạn thấy được nhân phẩm, mà nhân phẩm của một người ảnh hưởng trực tiếp đến hành vi và cách cư xử của người đó, thậm chí ảnh hưởng đến sự lựa chọn giữa thiện và ác của người đó. Cho dù để kết bạn hay để tìm đối tác, đây là những tiêu chí tham khảo rất quan trọng.


QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG - DANH NGÔN CHO CUỘC SỐNG


Bài học về sự cố gắng và quyết tâm

Mỗi người sinh ra đều có một “gánh nặng” trên vai. Đó có thể là gia đình, là gia đình, là xã hội, là trách nhiệm…

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam

Có người cố gắng mang đi bất kể thế nào.

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-1

Nhưng có người sẽ bắt đầu than trách và cầu xin… “Chúa ơi, thứ này nặng quá, con có thể ‘đẽo gọt’ nó một chút không?

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-2

Và rồi họ hành động

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-3

Gánh nặng đã bớt nhọc đi

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-5

Họ sẽ có thể đi nhanh được đôi chút

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-6

Nhưng rồi sự lười biếng và thậm chí một chút tham lam khiến họ muốn… cắt gọt thêm nữa

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-7

Họ lại hành động

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-8

Và nghĩ rằng mình đã làm đúng đắn, khôn ngoan

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-9

Họ vượt qua tất cả mọi người và lao nhanh trong sự nặng nhọc xung quanh

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-10

Nhưng… sẽ có những “hố sâu” cần lấp đầy chính”gắng nặng” của họ lấp đầy mới có thể bước qua

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-11

Không may, “gánh nặng” đó vì “đẽo gọt” đã không thể đưa họ qua được hố sâu cuộc đời. Và thậm chí mắc kẹt tại đó vĩnh viễn

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-12

Hãy nhớ rằng, cuộc đời không bất công như bạn đã nghĩ, sự cố gắng luôn không dư thừa, một ngày nào đó, chính sự quyết tâm đó sẽ đưa bạn ra khỏi mọi sự khó khăn trong cuộc sống.

bai-hoc-ve-su-co-gang-va-quyet-tam-14

VIDEO CHÂN LÝ CUỘC SỐNG 

Copyright © 2015 Sóng Xô - Thay Đổi Để Tốt Hơn
------------------------- Home| Ý Nghĩa Cuộc Sống| Gia Đình| Tình Yêu| Suy Ngẫm